Trang chủ » Truyện sex

Chuyển kể làm tình của trai đất cảng

Truyen sex Đăng ngày 08/12 by Elly xinh đẹp 1 064 views  

Chap 1 truyen sex thac loan
Nó tên Trần Thái Long tức Long “lì”. Ngày sinh nhật của nó cũng là ngày gjỗ mẹ nó,người mẹ chấp nhận chết để con mình đc sống. 6 tuổi, nó ngồi sau hàng gkế ngừơi thân của bị cáo nhìn bố nó bị tuyên án tử hình vì tội gjết ngừơi trog một vụ thanh tóan đẫm máu của các tay anh chị dành địa bàn làm ăn .

 

Khuôn mặt ngây thơ của nó trong phiên toà làm bố nó dơi nc mắt trc vòg móg ngựa. Đứa trẻ thiếu tc của mẹ, gjờ lại mất bố, cán búa nện xuống kết thúc fiên tòa của chủ tọa dừơg như đã đập tan đi cuộc đời nó từ đó. Lớn lên trog vòng tay bà, trog sự zèm pa của bạn bè làm nó lạnh lùng và chỉ biết yêu thươg bà mà thôi. Lớp 9 nó bỏ hox vì bà qúa yếu, kinh tế gja đình ko cho pép, nó đi làm thêm. Cuộc đời nó trải qua 3 năm nữa trog câm nặng, những cuộc đâm thuê chém mứơn, những điếu thuốc lá rẻ tiền và những gjọt nc mắt khi nhìn bà nó yếu đi từg ngày. 18 tuổi, nó cao mét 75, khuôn mặt đẹp trai nhưng mag đậm chất từng trải. Tính nó ít nói, ít cừơi nhưng lại như đứa bé khi trog lòng bà. Ngày ngày nó đi làm bồi cho một nhà hàng ăn uống trên đừơg Nguyễn Văn Linh, đêm đến với những chjến tích của mình, nó bắt đầu làm sòng cho một đàn anh xã hội. Nơi đây qúa nhjều tệ nạn, ma túy, gái điếm, cờ bạc…nhưng chỉ làm nó chai xạm thêm chứ ko kám dỗ đc nó. Nó làm vì bà vì bản thân nó, nó mặc kệ ai nói gì, nứơc mắt nó dừơg như ko còn nữa. Cuộc sống sô bồ vẫn cứ thế êm đềm trôi đi cho đến khi ngừơi con gái ấy xuất hjện, ng khiến nó biết yêu và nhớ nhung và cũng là ng khiến nó bứơc thật sự vào gjới gjang hồ đất kảng.
P/s: mình viết tạm thế đã cho mọi ngừơi khỏi chờ mog. Thân!

Chap 2: gặp em
Đêm đông lạnh năm 2005, 2 gjờ sáng, trời mùa đông sao lạnh qúa và tối qúa. Nó kết thúc côg việc ở sòng lão Hà lững thững dắt con xe fx tay côn ra khỏ con ngõ tối om, hôm nay nó mệt, kả ngày nay nó thấy ng ko khoẻ hình như nó bị kảm. Hắt hơi vài kái, nó kéo khoá chiếc áo khóac da lên kín cổ. Xe nó nổ máy, tay côn dữ chặt đề ga, số 1, từ lề đừơg nó bốc đầu con fx phi ra đừơg, tiếng xe nó gầm nên vọt đi trog đêm. Nó thích kảm gjác mạnh, tay nó vít ga 70km trên đừơg vắmg tanh tối tăm. Ánh đèn vàng trog đêm làm nó thêm cô đơn, nứơc mắt nó ứa ra vì gjó tạt vào mắt cay sè. Nó nhếc mép cừơi thầm ngĩ “hôm nay kiếm khá, mai phải đưa bà đi may mấy bộ quần áo đông mới đc, mùa đông năm nay lạnh quá.” bao nhjêu dự định cho ngày mai xuất hiện trong đầu nó làm nó phóg xe nhanh hơn để đc về với bà. Nó ngĩ chắc bà nó sẽ lại để một bát cháo nóng trog nồi cơm cho thằng cháu yêu của bà đây, bà yếu nên chỉ ăn cháo nhưng nó cũng thích vậy, ăn cháo dễ nuốt ko đau dạ dày mà. Hehe. Rồi nó lại ngĩ đến tương lai nó sẽ góp đủ tiền cất lại một kăn nhà tốt hơn cho bà và nó sốg, rồi mai này bà mà mất thì nó sốg ra sao. Ngĩ đến đây, nó thầm kêu “phủ phui kái mồm mày, ăn lol gì mà ngu thế, nói tòan kái ko tốt, mẹ mày” nó lắc đầu vài kái như muốn làm văg mấy kái ý ngĩ ngu ngốc trog đầu ra. Đang miên man, đi qua ngã tư, bỗng một chiếc ôtô lao ra từ nàn đừơg bên phải làm nó xém cháy đầu, tay bóp côn khẩn cua xe má ngòai tránh con xe ôtô đang lao như điên. Xúyt gây tai nạn mhưg xe ôtô vẫn lao nhanh rồi lạng lách trên đừơg, may sao gjờ này k0 có ai trên đướng.
- mẹ mày, thằng chó này.
Lúc này long đả ổn liền quay ra gầm lên chửi. Thấy con xe vẫn đi nhanh lại còn đánh võng khiến nó nóg mắt. Máu chiến nó cao, quay đầu xe đuổi theo xe ôtô. Gần đến nơi nhìn dõ hơn con xe ôtô, là lọai 6 chỗ ngồi có khoang để đồ phía sau và cửa kéo. Nó đang cố vọt ga lên thì bỗng chiếc xe ôtô đag lạng lách tạt vào lề đừơg. Nó mừng thầm phi lên sau xe rồi dừng hẳn. Cửa ôtô mở ra, một thanh niên tứơg tá cô hồn mỉm cừơi bứơc xuống định mở cửa kéo thí bị nó vỗ vai.
- êh ôg anh. Đi xe kiểu gì thế ?
Thanh niên cô hồn gjật mình quay ra, từ lúc dừng xe đã ko để ý có ng phía sau. Bình tĩnh lại, hắn quay ra nói gjọng đặc sệt chất gjag hồ.

truyen sex nguoi lon

- muốn sống thì cút, bố mày thích thế sao ko. Đâm chết thằng bố mày bgjờ. Cút.
Lúc này cửa xe sau bỗng mở ra, 3 thằng nữa mặt mũi cũng bặm chợn bứơc xuốg xe đứng bên thằng cô hồn. Một thằng hỏi
- việc gì thế anh, đang cấn. Địt mẹ mày là thằng nào ? Thích kái lol gì đây ?
Cửa xe vừa mở ra Log đã nhìn vội vào trog, có một đôi chân thon trắng ngần đi một đôi guốc cao gót tầm 5phân đang dãy đạp, nge dõ có tiếng “ứ…ứm…” nên đã thay đổi sắc mặt lùi lại. Thằng cô hồn thấy vậy liền hắng gjọng, ngay lập tức ba thằng vừa xuống xe lao vào Long. Nó lùi lại chạy về phía xe máy, với tay nhặt ngay con đoản kiếm dấu ở mé yên xe. Quay lại, một chém thẳng đầu thằng gần nhất. Hai thằng sau lùi lại định chạy thì bị nó chém vào vai, thằng còn lại sựơt đầu cụt một tai. Ba thằng lăn ra đất kêu 0ai oaí. Thằng cô hồn thấy vậy liền phi vào xe nhưng vừa đóg cửa lại chưa kịp kéo kính thì bị nó đâm một nhát vào bắp tay trái, nó lôi thằng cô hồn ra kéo lên đầu xe, một nhát nữa đâm thẳng đùi máu ra bết trên mặt đất. Bỗg cửa xe phía sau mở toag nghe kái xoẹt, nó gjật mìh chạy lại bên xe, cách đó vài mét một bóg thanh niên đag chạy thục mạng như ma đuổi. Nó đến cửa xe nhìn vào, bỗng một bóng ngừơi lao ra ôm lấy nó thật chặt miệng khóc to. Nó gjật mìh, tay kầm kiếm dơi xuống buôg thõng, vừa nãy tuy lứơt qua nhưng nó cũng nhìn thấy. Một nứơc da trắng, ngực mặc một áo lót màu xanh dây áo buôg xuống càng tay, chiếc váy ngắn màu đen bị xé nham nhở lộ ra chiếc quần lót màu xanh đồng bộ với kái áo lót, cặp đùi thon khép nép. Cho đến khi bộ ngực ấy chạm vào ngừơi nó, mùi hươg thơm từ mái tóc dài lõa xoã pả vào mũi nó. Nó mới biết dõ đây là một ngừơi con gái. Đầu nó quay cuồng, ngừơi cứng đờ cho đến khi tiếng khóc im bặt chĩ thỉnh thoảg nấc nên, ng cgái ấy run lên…nó bừng tỉnh….

P.3
nó bừng tỉnh, hai tay nó đặt nên đôi vai đang run lên cầm cập của nhỏ, nó đẩy nhẹ nhỏ ra. Tóc xù cùng làn gió đêm che phủ mất khuôn mặt ấy. Nó cởi áo khoác
- mặc đi, cô có sao ko?
- tôi ko sao, cảm ơn anh.
Nhỏ vẫn cúi gằm, thỉnh thỏang ngừơi nấc lên nhe nhẹ. Nó thở dài, nó đang suy ngĩ xem phải nói gì tiếp theo. Nơi nó làm ko thiếu gái điếm nhưng nó ít khi nói chuyện với chúng hay một phần nào đó nó “nhát gái”. 18 tuổi đầu chưa bao giờ nó biết đến tình dục, ko phải nó ko thích mà cuộc sống bon chen đấm đá ko cho nó chút quyền lợi đó.
- cô lên xe tôi trở cô về, nhà cô ở đâu ?
- tôi ko muốn về nhà, tôi sợ họ lại tìm tới nữa.
- ngừơi thân thì sao ?
- ở hp tôi ko có ngừơi thân.
Nó lúng túng, ax, ko về nhà ko ngừơi thân thì đi đâu. Làm gái thì phải có nơi tạm lánh chứ, mẹ kiếp.
- thế cô ở quán nào tôi đưa về đó ?
Nhỏ hít một hơi như định nổi cáu nhưng lại thôi
- anh…cái đồ…thôi khỏi cần. Tôi tự lo đc.
Nói xong nhỏ quay lưng bứơc đi, nó như thằng ngố đứng giữa đừơng vắng tanh. Cơn lạnh ập đến. Nó ngĩ “địt, nói gì thế ? Mình làm cái lồz gì đâu, ý tốt mà bị chửi. Ông kệ bà mày, hjx, kêu ko cần mà cầm áo ông đi àh, bố tổ”. Nó cau có liếc nhìn theo bóng dáng nhỏ đã xa, vẫn làm lũi bứơc đi. Ánh đèn đừơng hắt hiu, vắng tanh làm nhỏ càng nhỏ bé hơn. Nó lắc đầu, cúi ngừơi nhặt thanh kiếm bước ra lấy xe. Mấy thằng cô hồn đã chạy đi từ lúc nào chỉ còn những vết máu trên đừơng. Nó rồ ga quay đầu xe, nó đi chậm, ko có áo làm nó lạnh. Đầu nó bỗng nhớ về nhỏ, “mẹ kiếp, con nhỏ xấu gái” nó hít hơi, quay đầu xe, phóng như bay cho đến khi nó nhìn thấy nhỏ. Két… Xe dừng trứơc nhỏ. Nhỏ khựng lại, nhỏ vẫn khóc, đôi guốc đã đáp đi từ bao giờ, nhỏ đi đất.
- lên xe đi, về tạm nhà tôi, nếu ko thích thì té đây.
Nhỏ nấc nhẹ, mặt cúi gằm, leo lên xe, nhỏ vòng tay ôm lấy eo nó, mặt và ngực áp vào lưng nó. “ạc, mềm qúa” nó phi như điên. Gần đến nhà, theo thói quen, nó bóp côn, chân ghì số, tắt chìa khóa để xe im lặng lăn theo đà về trứơc cửa nhà. Nhỏ vẫn ôm chặt nó, hình như nhỏ ngủ rồi. Nó với tay lay nhỏ
- dậy đi, dậy vào nhà rồi mà ngủ.
Nhỏ thức dậy, xuống xe theo nó vào nhà. Ngôi nhà nó và bà ở xây từ những năm 99, nhà khá nhỏ nhưng cũng có chia làm hai gian hai phòng ngủ. Nó chỉ nhỏ nơi rửa chân tay mặt mũi ngòai sân. Nó vào tủ quần áo lấy cho nhỏ bộ quần áo thể thao dài tay đã cộc của nó nhưng hơi dài với nhỏ. Nó ngĩ tới điều này từ khi đi trên đừơng vậy. Nó đưa cho nhỏ, kêu vào phòng nó thay rồi, nó ra ghế cởi cái quần bò vất xuống chân, nó với tay châm điếu thuốc ngả ngừơi ra ghế, tay vắt chán, mắt lim dim. Nhỏ thay đồ ra phòng thấy vậy lí nhí.
- nhà mình anh thôi ah, ngủ rồi ah ?
Nó giật mình tỉnh lại. Nó trợn tròn mắt, trứơc mặt nó là ngừơi con gái đẹp nhất nó từng gặp sau mẹ nó. Khuôn mặt trái xoan, mắt to, mũi thẳng và hơi cao, lông mày nhỏ và bờ môi chúm chím phớt hồng nhạt có lẽ do lạnh, nứơc da nhỏ trắng hồng, mớ tóc lõa xoá lúc trứơc đã đc nhỏ trải lại gọn gàng.
- hả? Àh nhà có bà tôi nữa, phòng bà tôi bên cạnh, tí nữa cô vào đó ngủ.
Nhỏ im lặng nhìn nó, nó cũng vậy
- nhìn gì thế ? Tôi xấu lắm àh ? Mà anh tên gì.
- ko, ko có gì. Tôi tên Long
- tôi tên Mi
- cô làm sao mà bị bắt
- tôi ko biết
- vậy thôi, muộn rồi cô ngỉ đi. Bà ngủ rồi cô vào tạm phòng tôi mà ngủ. Tôi ngủ ngòai này một đêm vậy, cũng gần sáng rồi.
Nói rồi nó ngả mình ra ghế lim dim ngủ kệ nhỏ ngồi đấy hay làm gì.
Nó mơ thấy mẹ nó…thấy bố nó…”mục tiêu là tên tội phạm, bắn…”

P4. Hôm qua viết xong định post mà tự dưng web bị lỗi làm hỏng hết. Hnay viết lại nên hơi muộn, mong ae thông cảm.
…”bố…” những tiếng súng AK sử bắn làm nó giật mình tỉnh giấc,. Mắt nó nhớp nháp, chán nó mồ hôi vã ra rù trời rất lạnh. Nó thấy có chiếc áo da đắp trên ngừơi, “có lẽ nhỏ làm” nó gãi đầu xoèn xoẹt mắt vẫn díp lại, cái gối đầu ở ghế vẫn còn ẩm, đêm qua nó khóc rất nhiều trong mơ. Nó đứng dậy như thói quen lờ đờ vào phòng, đến bên giừơng nó đổ ngừơi nằm úp xuống đống chăn ấm áp
- á…
Nó ngẩng đầu dậy, mặt nhỏ nhăn nhó.
- ơh, xin lỗi, tôi quên mất cô ở phòng này đêm qua.
Mắt nhỏ ứơt nhòa sưng mọng, hình như nhỏ khóc suốt đêm qua.
- anh muốn ngủ với tôi phải ko ? Vậy làm đi.
Nói xong nhỏ nhắm mắt lại tựa như hiến dâng. Nó sững sờ “cái gì thế này ? Điên àh, mình làm gì nữa àh ? Mẹ kiếp” nó đứng bật dậy lạnh lùng vốn có
- xin lỗi
nó quay lưng đi
- anh có ngừơi yêu chưa ?
- hở ? À, ko có. Cô hỏi làm….
Nó quay lại, nhỏ lao đến ôm nó hôn ngấu nghiến. Môi nhỏ ấm áp, mềm mại. Nó sững ngừơi, tay nó như có ma đưa lên ôm eo nhỏ ép sát vào mình. Nó hôn lại nhỏ. Mãnh liệt, ứơt át, da diết nhưng trân thành. Nhỏ kéo nó xuống ngã xuống giừơng, nhỏ lắm đè lên nó, vẫn là nụ hôn ngọt ngào đầu đời của nó bị nhỏ cứơp đi. Nhỏ đẩy nó ra mặt trầm tư nhưng đầy quến dũ
- anh có thích em ko ?
Nó nhìn nhỏ, nhìn xâu vào đôi mắt nhỏ, đêm qua khi nó ôm nhỏ nó đã thấy một kảm giác lạ, khi nhỏ quay bứơc đi nó đã thích nhỏ và khi nó quay đầu xe tìm nhỏ là nó đã yêu nhỏ rồi
- có nhưng ko phải thích.
- vậy là gì ?
- là yêu.
Nhỏ khẽ mỉm, dịu dàng, nó lại lần nữa ngẩn ngừơi ngây dại. “Nét mặt ấy sao mà giống thế, mẹ cũng đẹp như thế mà”
- nhưng nếu em ko còn trong trắng thì sao ?
Nó giật mình bừng tỉnh, nó biết khi ngừơi con gái nói như vậy là khi đã yêu trân tình. Nó ko quan tâm mà có lẽ nó ko cần hiểu vì đây là tình đầu của nó
- anh yêu em
nó kéo nhỏ hôn ngấu ngiến, nhỏ đáp lại vẫn mãnh liệt. Tay nó ko ai súi đưa lên xoa lưng nhỏ. Quấn qúyt, nghẹn ngào, hơi ấm từ hai cơ thể làm tan đi cái lạnh.
Nhỏ đứng dậy từ từ cởi từng thứ trên ngừơi. Áo thể thao, áo lót, quần dài và cuối cùng là chiếc quần nót bị vất xuống góc giừơng. Nhỏ đứng đó, nàn da trắng mịn màng, đôi má ửng hồng, đôi môi phớt đỏ , ngực nhỏ lên xuống theo từng hơi thở. Bầu vú ko to ko nhỏ nhưng vun cao lên nhô ra, hai núm vú hồng nhung nhô cao hơn, đừơg eo thon thả mê ngừơi. Mu nhỏ nhô cao, lông mu mọc khá ít nhưng đủ để tôn lên vẻ đàn bà của nhỏ. Tất cả những hình ảnh ấy của nhỏ hiện ra, chuyền đến nơron thần kinh cuả nó, in xâu và mãi mãi.
Nhỏ ngồi xuống cởi đồ cho nó, cặc nó vươn cao cương cứng bung ra như đựơc giải thóat khi nó ưỡn ngừơi lên cho nhỏ cởi chiếc quần xịp tuột xuống. Bản tính ham muốn cuả nó trỗi dậy, nó vồ lấy nhỏ, nó đè lên nhỏ, cặc nó cọ sát vào mu nhỏ. Đặt nhỏ dứơi mình, nó nhìn chăm chú vào hai bầu vú nhỏ, nó cúi đầu mút nhẹ, chút một, chút một, nó như đứa bé thấy vật lạ ham muốn động chạm. Nó mút mạnh hơn, tay nó xoa nắn vú còn lại của nhỏ. Hơi thở nhỏ nặng nề, mắ nhỏ lim dim như hửơng thụ. Nó cứ thế hôn cho tới khi nhỏ đẩy nhẹ đầu nó ra dịu dàng
- mình làm đi anh
nó chỉ khẽ gật rồi tụt xuống. Qùy dứơi háng nhỏ, khẽ dạng hại chân nhỏ ra, tay nhỏ đưa ra nâng hai chân mình lên dạng ra rộng hơn chút síu. Âm hộ của nhỏ đập vào mắt nó, e ấp, vun cao và đỏ hồng yếu ớt. Nó vụng về đưa tay tách hai mép nhỏ ra, một dòng nứơc khẽ chảy ra, trong trẻo, từ từ, dơn dớt. Mùi con gái phả vào mũi nó, dứơn ngừơi lên, một tay chống cạnh sừơn nhỏ, một tay kéo tuột da quy đầu xuống gốc, đầu khấc nó phình to đỏ thẫm và cương cứng. Nó đẩy cặc nó vào khe âm đạo nhưng đầu khấc nó chỉ chạm vào nơi thịt mềm mại, ươn ướt mà ko vào đc nữa. Mặt nó đỏ bừng nóng ran, nó bối rối và lúng túng, miệng nó khô khốc, hơi thở nặng nề. Nhỏ đang trong cơn mộng mị mở mắt nhìn nó, nhỏ khẽ mỉm cừơi. Hai tay nhỏ buông khỏi chân, luồn xuống cử mình banh mép ra rộng hơn. Nó như chết đuối vớ đc phao, cầm đầu con cặc ấn lui xuống một chút và mạnh hơn một chút…

P5 tiếp…
- ưm….
Nhỏ hơi ưỡn mình rên khẽ khi đầu khấc nó vừa vào đến cửa mình một chút.”ấm ấm, ứơt át và mềm mại” nó cảm nhận thế. Nhỏ rên làm nó sợ, nhìn nhỏ nó định rút ra, bỗng bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay nó
- em ko sao.
nó dừng lại, nó chống cả hai tay xuống dồn sức ấn từ từ con cặc vào cửa mình nhỏ. “khít quá, ấm hơn, trơn hơn nữa….thật sứơng” cặc nó đã vào đc một nửa, âm đạo nhỏ co lại chặt hơn theo từng nhịp thở của nhỏ. Nó thở gấp gáp hơn, nhỏ rên rỉ to hơn, nó rút cặc ra đến mép rồi lại thúc vào, nhấp như vậy một hồi nó cảm thấy ko thoả mãn, nó dồn sức ấn mạnh một cái ngập nút cán, “phộp” tiếng va chạm của ra thịt vang lên. Nhỏ ữơn ngừơi lên mặt nhăn nhó đau đớn.
- á…đau quá anh ơi…ưm…ự.
Nc mắt nhỏ khẽ lăn dài xuống gối, tay nhỏ túm nhăn cả ga đệm. Nó cũng cảm thấy rát rát nơi đầu cặc nhưng cảm giác đó trôi qua nhanh. Cơn sứơng dục vọng thể xác ập đến, nó đê mê để vậy ập lên ngừơi nhỏ. Môi nó lại tìm môi nhỏ, hôn chán nó tìm tới vú nhỏ, bên dứơi nó bắt đầu mất kiểm soát “phạch…phạch…nhóp….nhót….” những tiếng dâm dật vang lên, nhỏ cắn môi chịu đựng sự đau đớn rồi lại chuyển dần sang sung sứơg.
- ưm…ư..ư…anh ơi….anh ơi…em đau…ơh…ưm.
Nó thở hùng hục, hai phút sau nó run lên, nó nhấp mạnh hơn cho đến khi một tia lạnh truyền đến sau ót nó. Nó bắn hết cái tất cả cái đầu đời vào trong âm đạo nhỏ, nhỏ cũng co bóp mạnh mẽ…nhỏ cũng ra rồi. Nó rút ra chầm chậm, một dòng dịch đỏ hồng tràn ra từ cửa mình nhỏ. Nó khó hiểu nhìn nhỏ, nhỏ mỉm cừơi, trên mặt tràn đầy vẻ mãn nguyện
- đây là lần đầu của em.
Nó sững sờ xen trong đó là một chút vui mừng. 18 năm ko biết đến tình yêu, ko biết đến con gái vậy mà mới gặp em nó đã có tất cả, mà hơn thế nữa em là ngừơi con gái xinh đẹp đã trao cho nó cái sung sứơng đầu đời. Trái tim chai xạm của nó giờ đây ấm áp quá, tim nó giờ đây có bà và có em. Hạnh phúc, nó ôm em vào lòng thủ thỉ
- anh cảm ơn em, yêu em nhiều lắm.
- ưm, thật ko hay giả vờ, bít gì ngừơi ta mà yêu.
- anh mặc kệ em là ai, anh yêu em, thế đủ rồi.
Nó hôn lên chán nhỏ. Những ngày sau đó nhỏ ở lại nhà nó, nhỏ đã gặp bà và kể cho bà nó nghe về sự việc. Có ngừơi ở nhà với bà nó vui lắm, nhỏ cũng kể cho nó nghe nhiều chuyện. Nhỏ sinh ra trong một gia đình mà bố nhỏ là một tay anh chị khét tiếng đất Hà Thành với biệt danh Hiếu “mọt”, nhỏ phải sống ngày ngày với nỗi sợ bị trả thù của dân giang hồ vì những gì bố nhỏ gây ra. Có lẽ vì vậy nhỏ bị bắt cóc và gặp nó. 3 năm sống trong đâm chém cũng làm nó hiểu dõ cái gọi là ăn miếng trả miếng của những dân anh chị. Đất cảng là nơi tụ tập và nuôi dữơng nhiều thế hệ giang hồ và nơi đây cũng là điểm dừng chân cuối cùng cho cuộc đời giang hồ của họ. Máu và tiền nơi đây ai phân biệt đựơc ngừơi đó là ngừơi dân lương thiện. Nó có bà, có em giờ nó cần có tương lai cho họ. Đâm thuê chém mướn sẽ ko làm ra tương lai, nó nghĩ thế và quyết định sẽ làm ăn thực sự trong giới giang hồ.

P.6 “anh em”
Đêm đông vẫn lạnh như thế. Hai ngày hôm nay nó, nhỏ và bà sống một cuộc sống thật vui vẻ và hạnh phúc. Nó cảm thấy quãng thời gian này như một giấc mơ vậy, bà thích nhỏ lắm, qúy nhỏ lắm, nhiều lúc nó phải tự hỏi ai là cháu bà thế này. Nhỏ cũng nghe nó khuyên nhủ gọi cho ngừơi thân đỡ lo lắng. Nó và nhỏ đưa bà đi chơi nhiều nơi, mua cho bà và nhỏ vài bộ quần áo mới. Nó vui đấy nhưng trong lòng nó ngổn ngang trăm bề. Ở đất cảng muốn làm ăn đc phải có vốn, có máu và có tiếng, nó có đủ hai thứ sau nhưng vốn thì nó lấy đâu ra, làm sòng thật đấy nhưng cũng chỉ như cây đao ngừơi ta nắm trong tay mà thôi.
7h tối, nó đang ngồi ăn cơm với bà và nhỏ thì có điện thọai. Thằng Linh”voi” một đàn em của nó ở sòng lão Hà gọi, giọng hốt hoảng

 

truyen thac loan
- anh Long ạk, sòng bị đập rồi.
- bình tĩnh nói tao nghe.
- dạ, hai hôm nay anh ko đi ra sòng. Có vài thằng lạ mặt lởn vởn quanh đầu ngõ, anh Hà dặn bọn em để ý, ai dè. Chiều nay khi vừa mở cửa thì hơn năm mươi thằng phi vào chém bọn em rồi đập sòng. Khách cũng bị chém vài ngừơi, bọn đàn em có hơn mừơi mạng thôi, anh Hà vừa tới bị chúng nó đâm liền, em đang đằng sau nhìn thấy nên phi qua từơng gọi cho anh ngay. Giờ em đi lánh đã. truyen sex thac loan
- địt mẹ lũ chó này, mày ko phải lánh đi đâu cả gọi hết anh em tới đó tao đến liền, mừơi mạng cũng đủ, kêu thằng nào sợ tao ko ép.
- dạ, bọn em theo anh.
- ừm, tiện mày cho ngừơi đi dò xem ngừơi của thằng nào. Cơm phải trộn máu ăn tao cũng phải kiếm.
- vâng em đi đây tí gặp anh sau.
Nó tắt điện thọai, máu nóng nó bốc lên đầu, nó quay lại đi vào nhà thay đồ. Bỗng, nhỏ đứng sau nó từ khi nào, nhỏ thút thít
- anh đi đánh nhau àh ?
- ko, có tí chuyện, khi về anh kể em nghe sau. Trông bà nha em.
Nhỏ chỉ gật đầu rồi quay vào. Nó thay đồ, xe nó phóng như điên. Gió ko làm dịu đi cơn điên của nó, tay nó kéo ga 80km. Gần đến đầu ngõ, nó thấy bọn thằng Linh.
- anh Long, bọn nó đi đc 5′ rồi.
Sau thằng Linh là gần mừơi mạng, thằng nào mặt cũng cô hồn, dừơng như tay dính máu đôi lần
- anh Hà thế nào, bọn đàn em thế nào rồi ?
- anh Hà đưa đi viện rồi ạk, còn bọn kia chỉ thương nhẹ thôi anh.
- vào trong xem thế nào.
Vào đến nơi, qua một khoảng sân nhỏ chuyên để xe cho khách là tới nhà chính. Trứơc cửa bàn ghế uống nứơc bị đập tan tành, cốc chén vỡ vụn, nó bứơc vào trong. Đống hoang tàn, bàn ghế ngổn ngang, bát đĩa con vị đầy trên đất, bài tung toé trên nền gạch, tiền xót lại ko ít. Đâu đó những vết máu loang lổ, mùi tanh nồng đầy phòng. Mắt nó vô hồn, tay nó nắm chặt. Quay lại
- ko đc báo công an, dọn hết chỗ này đi, Tao đi thăm anh Hà. Nhớ kêu bọn nó xem ai làm báo tao ngay.
- vâng.
Nó lấy xe phi vào bệnh viện việt tiệp. Đến phòng cấp cứu, hai thằng đàn em đang ngồi ngòai ghế chờ.
- anh Long, anh Hà chưa ra anh ạh.
Nó thở dài
- ừm, để tí nữa xem sao. Đã ai báo cho vợ ông ấy chưa?
- dạ em báo rồi, chị ấy đang đến ạk.
Bỗng cửa phòng cấp cứu mở ra.
- bác sĩ, anh tôi thế nào ?
Ông bác sĩ già đeo kính bịt khẩu trang nhìn Long nhận ra ngay là dân giang hồ, lọai ngừơi này ông ta đã gặp nhiều nên trả kiêng kị gì.
- anh ta bị đâm hai nhát, một nhát chúng gan, một nhát xuyên lồng ngực, mất máu qúa nhiều. Chúng tôi cố hết sức rồi, các anh nên vào nói lời cuối với anh ta đi và chuẩn bị hậu xự.
Nó ko nói gì, mắt nó nhòa đi nhưng ko giọt nứơc nào dơi đc. Nó chạy vào phòng cấp cứu… Lão Hà lằm đó, màu trên bụng đỏ thẫm dính trên chăn đệm bàn mổ.
- anh Hà, em đây, Long đây. Chó chết, tại em anh ơi, em hại anh rồi. Lũ chó đó, em phải chém cả nhà chúng nó.
Lão Hà hấp hối mở mắt cố gựơng thều thào
- khụ…khụ…thằng em tốt…anh đi trứơc…vợ con anh nhờ…nhờ chú…sòng anh giao…giao chú…anh em tố…t….
- anh yên tâm, em làm đc, em nợ gia đình anh một mạng này.
Lão Hà khụ vài tiếng rồi tắt thở, máu nơi khóe miệng tràn ra, vuốt mắt cho anh nó bứơc ra. Nó ra đến đầu hành lang vẫn còn nghe thấy tiếng khóc của vợ lão Hà. Nó thấy trống giỗng, nó thấy tội lỗi của mình. Ra đến ghế đá ngoài sảnh cuả bệnh viện, nó ngồi bệt xuống, bao nhiêu ký ức ông anh lại tràn về.

Xem mà ko cm gì cả, chán các bác quá. Hjx
P.7 “nợ một mạng”
Dòng hồi ức theo khói thuốc quay về với nó.
“2 năm trứơc….
- địt mẹ con chó đứng lại, chém chết mẹ nó cho tao.
Nó đang chạy, máu trên lưng nó đang chảy âm ỉ, mồ hôi ra làm vết thương nó xon xót. Chân nó bủn rủn nhưng đầu nó ko cho phép dừng lại. Nó vừa chém đứt cánh tay một thằng “đầu gấu” vì thế chúng nó đò nó một mạng. Nó hít thở mạnh, mồ hôi túa ra, nó ko biết bao xa rồi nhưng tiếng hò hét vẫn ở sau nó. Nó vấp té, nó kịp nhìn lên thấy một tốp thanh niên trứơc mặt. Nó gục xuống đất hít thở, dừơng như sinh mạng nó hết rồi. Nó cam chịu, lũ du côn sau nó đến gần rồi. Nó nhắm mắt lại chờ nhát dao đầu tiên nện xuống
- đứng lại, địt mẹ chúng mày biết đây đất ai ko mà làm càn.
Một giọng khàn cất lên
- anh Hà, thằng chó này chém đứt tay anh Thủy”bớp”, anh ấy kêu em thịt nó.
Một giọng trong lũ du côn cất lên. Nó bừng tỉnh, đứng dậy nhìn ngừơi có giọng khàn vừa cứu nó. Một thanh niên 38-40 tuổi, mặt gầy hóp, lông mày dử tợn, miệng ngậm tăm như vừa mới ăn xong. Sau lưng là hơn chục cô hồn mắt găm thẳng vào nó, đó là những kí ức đầu tiên về lão Hà
- nó là em tao, thằng Thủy bị vậy cũng đáng. Làm ăn ko luật thì có ngày mất thịt, cút.
Lũ du côn đòi chém nó nghe vậy im bặt, mắt gừơm gừơm. Lại là thằng vừa nãy lên tiếng
- địt, ông anh định cậy chó gần chuồng àh. Hà”thị” tao cũng địt cần để ý. Chém nó cho tao.
Thằng đó hét lên, bên lão Hà ko kém
- chúng mày, xả chúng nó tội vạ tao chịu.
Một đám hỗn độn lao lên, kẻ đâm ngừơi chém kêu thất thanh. Đám lão Hà tòan dân số má cả đập lũ du côn chạy tóan lọan, thằng to mồm cuối cùng bị bắt ra
- địt mẹ mày to mồm nữa đi xem nào.
- dạ anh tha cho em, em ko dám nữa anh ơi.
Thằng đó vừa mếu máo vừa ọc ra máu mồm màu mũi
- đất tao ko trôn chó. Lấy tay nó rồi thả xuống sông.
Một thằng trong đám cô hồn cầm con kiếm nhật cán quấn băng trắng có tí máu đỏ sậm bứơc ra vung lên “phập”, ngọt đến lạnh ngừơi. Bàn tay thằng to mồm dơi bịch xuống đất, máu phun thành dòng ra mặt đất xi măng, miệng nó kêu những tiếng nge rợn ngừơi. Đựơc một lúc thì thằng đó ngất đi, hai thằng cô hồn kéo lê nó đi, trứơc đó còn mang bàn tay bỏ vào túi quần thằng đó. Nó vẫn đứng đó, chứng kiến tất cả, lão Hà quay lại
- mày đựơc lắm, dám chém cả thằng gấu nhất khu bến này. Mày tên gì.
- tên Long.
- mày chém nó có sợ ko ?
- ko sợ.
- được, từ nay mày theo tao, dám ko ?
- dám, nhưng có tiền ko ?
Cả đám cừơi ầm lên
- có, nhiều ko có chứ 2-3 triệu một tháng thừa.
Nó gật đầu, lão Hà bám vai nó cừơi
- đi, đi uống rựơu làm quen với bọn tao.
Nó nhớ lúc nó đi, mắt nó còn nhìn lên vũng máu nơi thằng kia bị chặt tay. Nó khẽ ngĩ, nếu ko có lão, ngừơi nằm trên đó có lẽ là nó. Nó nợ lão một mạng”.
Khói thuốc tàn, điếu thuốc rụi đi làm nó trở về với thực tại. Trời đêm mưa rồi, nó khẽ thở dài, lòng nặng trĩu, “máu trả bằng máu, em trả anh mạng này”. Nó lấy điện thoại gọi cho bọn thằng Linh kêu tới phụ giúp chị “HÀ” lo đám tang cho lão. Đêm nay, nó phi trong mưa, ứơt đẫm ngừơi. Đất cảng lại đưa tiễn một tay giang hồ.
Đám tang lão Hà có đủ mặt anh em chiến hữu, mắt thằng nào cũng đỏ sọc. Nó đứng trứơc mộ lão, khói hương bay nghi ngút. Một thời sông pha nay còn là đụm đất, giang hồ này nó bứơc vào một nửa rồi. Nhỏ cũng đi theo nó, khi bàn tay nó lắm chặt, nhỏ khẽ cầm tay nó nhẹ nhàng… P.8 “lấy số đất cảng”
Bứơc ra tới cổng nghĩa trang, nó quay đầu lại nhìn nấm mồ xa xăm lần cuối.”em đi anh ạk, vợ con cùng anh em để em lo, anh nghỉ đi”. Nó quay đầu đi, ra đến bãi gửi xe, nó để nhỏ ra xe trứơc. Nó xoay sang hỏi thằng Linh
- tìm ra ai làm chưa ?
- dạ bọn đàn em em hỏi mãi mới thấy đc đại ca bọn nó là Thủy “cụt” anh ạh.
- có thằng này sao ? Sao tao ko biết.
- dạ trứơc đây biệt danh là Thủy “bớp” nhưng 2 năm trước nó bị thằng nhóc nào đó chém cụt tay nên gọi là “cụt” ạk.
Mắt nó sáng bừng, “là nó, thằng chó”. Thằng Linh theo lão Hà mới đc một năm nên ko biết thằng nhóc mà nó nhắc tới đang đứng trứơc mặt nó
- tao biết rồi, mai cho sòng hoạt động lại. Cho thêm mấy thằng nữa trông sòng cẩn thận. Thù anh Hà phải tính cả gốc lẫn lãi.
- dạ, em đi trứơc ạk.
Nó gật đầu rồi ra lấy xe, nhỏ vẫn đang đợi nó. Trên đừơng về, nhỏ ôm chặt lấy nó, mặt nhỏ áp vào lưng nó
- anh ơi em sợ lắm.
Nó giật mình giảm ga
- sợ gì vậy, có anh rồi mà.
- ko, em sợ anh sẽ giống như anh Hà. Sẽ bỏ vợ bỏ con mà nằm đó.
Nhỏ thút thít, nó ko nói gì. Nó thấy chút gì đó hạnh phúc vì nhỏ quan tâm nó qúa. Nó thở dài, đầu nó đang suy nghĩ…
Mấy ngày hôm sau nó thừơng xuyên ghé qua sòng quan sát rồi lại mò đi tìm hiểu địa bàn thằng Thủy”cụt”, nó ngĩ thấy cũng hay, vì nó mà thằng đó có thêm cái biệt danh, ko biết là nên vui hay nên buồn đây. Nó quyết định ngày kia sẽ đò nợ.
Hôm nay nó dậy sớm, mắt nó mở ra thì thấy khuôn mặt nhỏ đang ngủ ngon lành trên tay nó. Đêm qua nó và nhỏ quấm qúyt bên nhau tới mấy lần, sáng nay dậy nó thấy hông đau ghê. Nó chăm chú nhìn nhỏ, cái mũi tây tây, môi xinh khẽ động đỏ hồng. Nhỏ đắp chăn tới ngực nhưng đêm qua mệt qúa nhỏ ko mặc lại quần áo. Đôi vú nhỏ trắng muốt phập phòng sau lớp chăn bông. Nhìn những cảnh tượng đó cặc nó lại cứng ngắc chạm cả vào đùi nhỏ. Nhỏ mở mắt, nhìn khuôn mặt dê cụ của nó nhỏ hiểu ngay
- cái đồ dê già, ngủ tí cũng ko yên.
- ơh hay, ai đã làm gì mà kêu.
- vậy đây là cái gì, ko nhận tôi cắt đi luôn nhá.
Nhỏ vừa nó vừa túm lấy cặc nó
- ếh, của anh của anh, hềhề. Cắt mất em lấy gì mà dùng ?
- mựơn ngừơi khác nhá, ko thiếu đâu nhá.
- em dám.
Vừa nói nó vừa đè nhỏ ra, hai ngừơi vẫn đắp chăn. Nó nằm đè lên nhò, hai tay nó bắt đầu xoa bóp vú nhỏ, miệng nó tìm miệng nhỏ, lữơi nó mấy hôm nay khôn ra thì phải, cũng biết cho nó sang thăm lữơi nhỏ, xoắn xuýt, ướt át. Nó tụt xuống hôn lên hai núm vú của nhỏ, hết bên này sang bên kia. Nhỏ bị kích dục ngừơi đã đê mê quên đừơng về, tay nhỏ nắm lấy đầu nó ấn xuống, ghì chặt. Đầu cặc nó chạm vào mu rồi bất chợt quét qua khe bứơm của nhỏ, nó thấy ứơt qúa, nhỏ sứơng quá rồi đây. Bỗng nó tung chăn ra, nhỏ mở mắt ra thì thấy chân mình đã bị dạng ra rồi
- cái đồ ham hố, tí em mách bà.
Nó cừơi hì hì, nó cầm con cặc ấn giữa cửa mình của nhỏ quét lên xuống, một hơi nhó nhấp ngập nút con cặc.
- hự…
Nhỏ khẽ kêu lên, nó bắt đầu nhấp. Bên trong ấm quá, bót quá. Nó cảm thấy tinh khí nó đêm qua còn đọng đầy nơi đây
-hự….ưm…ơh…ơh…nhẹ thôi anh…ơh…em chết mất….ơh…ơh…anh ơi.
- ơh…ư…gì em…sứơng qúa Mi ơi….ơh…lồz em sứơng qúa…ư…
- hi, anh bậy qúa đi…ơh…em cũng sứơng qúa…
Đang hăng say thì ngòai có tiếng gọi
- Long ơi, Mi ơi.
- Dạ, gì thế bà ơi….ơi.
Nó ko ngừng lại mà vẫn nhấp kệ cho nhỏ nhăn mặt véo nó
- bà với mấy bà trong xóm đi ra chùa, tí hai đứa dậy dọn nhà đi nghe chưa. Sắp tết tư rồi.
Những tiếng phạch…phạch…nhóp…nhép vẫn vang lên, nhỏ ko biết từ lúc nào đã vớ lấy chăn mà cắn chặt ko cho tiếng rên phát ra. Nó tăng tốc, sắp ra rồi mà
- dạ.
Nó nghe thấy tiếng khoá cửa cũng là lúc nó ra, ào ào từng đợt bắn vào âm đạo nhỏ. Âm đạo nhỏ co bóp dữ dội. Nhỏ trả đòn nó
- hờ, anh này vừa nãy điên hả. Bà ngay ngòai mà vẫn cố àh.
- hìhì, anh ko biết, ngừơi anh nó nghe em ko nghe anh.
- ghét.
Nó lằm xuống ôm chặt lấy nhỏ vào trong lòng.
- tí mình cùng dọn nhà nha, đi sắm đồ tết nữa. Hôm nay cũng 20 rồi còn gì.
- ưm, bà ko nhắc em cũng quên mất tiêu. Thôi dậy đi còn làm việc nào.
- hả, muốn nữa áh, anh chịu rồi. Hì hì.
Nhỏ véo nó lừơm yêu, nó thấy nhỏ đáng yêu qúa lại dựng lên. Nó vồ lấy nhỏ, cả hai lại quần quại thêm một lần nữa.
Bữa đó, nó cùng nhỏ dọn dẹp nhà cửa, cùng nhỏ và bà lấu ăn. Niềm vui ko làm nó quên mất một điều
“ngày mai, máu phải trả bằng máu”

P.9 “tiếp”
sáng hôm sau nó thức dậy sớm, nhỏ vẫn ngủ ngon lành như một thiên thần vô lo vô nghĩ. Khẽ đặt đầu nhỏ xuống gối, nó ra khỏi giừơng. Tắm rửa thay đồ xong, nó vào phòng mở một chiếc thùng sắt lấy ra một cây vải và một ba lô nhỏ. Nó rắt xe ra đến đầu ngõ mới nổ máy, tiếng rú ga vọt lên, nó định tới nhà lão Hà thắp cho lão một nén hương. Đặt cây vải và ba lô nhỏ lên bàn thờ, mồm nó lẩm nhẩm trong khói hương tàn
- anh Hà, anh em mình sống như ruột thịt, anh cứu em một mạng cũng là cứu cả nhà em. Nay anh chết oan, em xin thay anh đi đòi món nợ này. Nếu em còn sống trở về xin đến hầu hương anh, còn bằng ko coi như anh em mình có duyên hẹn nhau dứơi đấy.
Nói xong, nó cầm balô đặt xuống bàn uống nứơc, vợ lão Hà vẫn thẫn thờ ngồi đó, đầu chít khăn trắng, khuôn mặt mĩ nữ một thời nay phủ đầy đau thương, tiều tụy và hốc hác. Nó đẩy balô về phía chị
- chị àh, đây là 800 triệt anh Hà giao cho em giữ, phòng khi anh ấy gặp nạn. Nay em gửi chị để chị lo việc nhà cho các em ăn học. Sau này có gì chị cứ gọi em một tiếng, anh Hà với bọn em dù hết tình vẫn còn nghĩa.
- cảm ơn chú, vậy sau này nhờ cậy các chú.
- vâng.
Bỗng trong nhà có tiếng con gái gọi vọng ra
- mẹ ơi, mẹ.
Một ngừơi con gái từ nhà trong đi ra. Nó giật mình, nhỏ là con gái lão Hà, lão đã từng nhắc tới lão có hai đứa con, một trai một gái. Đứa con gái nhỏ hơn nó một tuổi nay đang học trong tp Hồ Chí Minh và sống cùng đứa em trai, lão nói rằng làm cái nghề lấy mạng đổi cơm này điều đầu tiên phải nhớ là an toàn của ngừơi thân mình.
- ai đây mẹ ? Anh ta là kẻ giết bố phải ko ? Có phải ko ?
Nó nhìn nhỏ chằm chằm. Khuôn mặt ấy sao giống lão qúa, chỉ là trắng hồng và chất giọng trong trẻo khác biệt mà thôi. Nó nhìn lại đống tiền trên mặt bàn mà hiểu ra tất cả, con nhỏ tửơng tựơng hơi qúa thì phải, cũng ko trách nhỏ đc, ai kêu mặt nó đẹp trai mà giữ như xã hội đen trong phim ấy
- đừng láo, đây là anh Long, anh em với bố con. Nếu ko có chú ấy thì bố con chết ko nhắm mắt. Long àh, đây là Phương, là con gái chị và anh Hà. Nó mới từ trong Nam ra.
Nhỏ Phương như hiểu ra mọi chuyện
- em xin lỗi anh Long, em ko biết anh là…
- là anh em với bố em, anh hơn em có một tuổi nhưng bố em luôn kêu anh bằng em. Em cứ gọi anh Long đựơc rồi. Thôi hai mẹ con chị nghỉ đi, giờ em phải đi công chuyện. Khi khác em vào thăm, nhớ có việc gì báo em ngay nhé.
Nó ra về, nhìn hình ảnh hai mẹ con côi cút mà lòng nó buồn tê tái. Nó phi xe đến sòng, đã có hơn năm chục chiến hữu đợi nó. Bứơc vào đến nơi, cả lũ từ to đến nhỏ chào nó răm rắp. Có bản lĩnh thì làm đàn anh, ko thì cả đời chỉ là hạng tôm tép đâm chém thay ngừơi ta. Trong sòng, tất cả các bàn bạc đã để đầy dao kiếm, tất cả đều là hàng tự chế. Nó tìm một góc trong yên lặng khẽ lấy cây vải nó cầm từ nhà tới dở ra. Trong đó là cây đao dài gần một mét, lữơi đao đựơc mài bén đến nỗi chém đứt xương ngừơi ko đến nhát thứ hai. Cây đao này nó đựơc lão Hà tặng cho trong dịp lão đi Thái Lan du lịch, cây đao này ko phải để giải quyết kẻ thù sống chết thì nó sẽ ko đem ra dùng. Mắt nó nhìn cây đao trong tay mà hồi tửơng lại những quãng thời gian nó cùng lão Hà chém giết giành địa bàn, giành khách với giang hồ Hà Nội, Nam Định và cả nơi đất cảng này. Ngày đó tuy sống chết gang tấc nhưng nó thấy hai anh em sao mà thân thiết thế. Những đêm hai anh em bị đuổi chạy thục mạng, những điếu thuốc rẻ tiền chia nhau đêm xuống, rồi những lần chén rựơu con mồi say tới ngủ đừơng ngủ chợ. Giờ còn mình nó, địt mẹ cuộc đời. Nó lại nghĩ tới thằng chó chết kia, máu nóng nó trỗi dậy. 10 giờ rồi
- đi thôi, đến giờ rồi. Linh, mày đưa tất cả tới bến giải quyết lũ đàn em nó. Thằng Ba, thằng Tư với thằng Năm đi với tao giết thằng chó đó.
Cả lũ dạ vâng rồi lên đừơng. Ba thằng đàn em đi với nó là ngừơi miền Nam dạt ra đây kiếm sống, trong một lần làm bậy bị đám du côn đuổi chém đựơc nó cứu giúp sau đó lại còn cho bát cơm ăn. Để nói về chung thành thì có lẽ chỉ cần nó lên tiếng, dù là lão Hà chúng nó cũng ko kiêng nể mà sử đẹp. Cả lũ tách ra làm nhiều top để tránh công an ngi ngờ.
Nó cùng ba thằng đi xe đến quán karaoke tên “Thủy Trang”…

P.10 “tiếp”
quán karaoke này theo nó đựơc biết là của con bồ thằng Thủy”cụt” và tất nhiên quán này do thằng đó bảo kê. Quán có địa thế khá đẹp, mặt đừơng, hai khu đất bên cạnh làm bãi giữ xe ôtô và xe máy. Thủy”cụt” là một tay anh chị ít nổi nhất ở đất cảng nhưng những đợt sóng ngầm nơi đây ko ít thì nhiều cũng liên quan tới hắn. Hắn ko chỉ làm ăn tới ma tuý, gái điếm, bảo kê, cho vay lãi cao mà gần đây còn chen chân vào giới sòng bạc đất cảng. Sòng lão Hà là nơi quy tụ tất cả khách lớn nhất của ba tỉnh thành Hà Nội, Hải Phòng và Nam Định, ko chỉ làm ăn có uy tín mà còn có độ an toàn cao nên từ lâu lão Hà đã như gai trong mắt hắn.
Nó và ba thằng đàn em phi xe vào bãi đất trống dành cho xe máy, vì là ban ngày nên ko có trông xe hay bảo kê ngồi ngoài. Bốn ngừơi đi vào trong quán, cửa kính vừa đóng thì trên ghế quầy thu ngân có hai thằng cô hồn nhảy xuống chặn đừơng. Một thằng tầm 23-24 tuổi tóc nhuộm đỏ rực hất hàm nói
- quán chưa mở, tối hãy…
Thằng tóc đỏ còn chưa nó hết thì thằng Tư thằng Năm đã xông tới túm lấy gáy hai thằng cô hồn, đỏan kiếm kề sát cổ. Con bé thu ngân mặc áo cổ trễ hét lên sợ hãi vội núp xuống gầm bàn. Nó tiến sát mặt thằng tóc đỏ lạnh lùng hỏi
- trả lời ngắn gọn thôi, thằng Thủy đang ở đâu ?
- dạ…anh Thủy đang ở..ở..
Thằng tóc đỏ sợ run lên cầm cập làm nó nóng mắt. Như hiểu ý nó, thằng Tư cầm con kiếm vờ vung lên. Thằng tóc đỏ hét ầm lên mếu máo
- Aáá…anh ơi, em nói, anh đừng giết em. Anh…anh Thủy đang trên lầu ba với chị Hương ạk, nhưng em ko biết phòng.
Nó ghét nhất những thằng bán đứng anh em để mong đựơc sống, chưa nói đến lọai cặn bã này
- mày khá lắm, vậy hôm nay mày gặp tao chưa ?
- dạ, hôm nay em chưa gặp ai cả, em ko biết gì cả. Em sẽ ko nó với ai đâu ạk. Anh tha cho em.
- tốt, lấy tay nó rồi thả nó ra.
Nói xong, nó đi bàn thu ngân hỏi vọng xuống gầm bàn
- tầng ba phòng bao nhiêu ?
Con bé thu ngân sợ qúa lí nhí
- dạ phòng 3-2 bên trái ạk.
Nó nghe xong ra hiệu cho ba thằng đàn em. Ba thằng gật đầu như ngầm hiểu. Nó vừa đi đến cầu thang thì nghe thấy hai tiếng gào thét đau đớn của hai thằng cô hồn. Nó khẽ nhếch mép “hai thằng tàn phế”. Lên đến tầng ba, nó rẽ trái nhìn lên cửa phòng ghi biển 3-2. Một bầu ko khí im lặng làm nó nghe dõ những tiếng rên của con gái trong phòng. Nó lùi lại bỏ cây vải ra lấy con đao, tông cửa phòng vào. Có vẻ cửa phòng này ko khoá, nó ko cần dồn sức nhiều. Trong phòng là một cảnh tựơng thật hài hứơc. Một thằng cụt tay đang gia sức địt một đứa con gái trên ghế salon. Bị giật mình, đôi nam nữ giữ nguyên tư thế làm tình chợn tròn mắt nhìn. Có lẽ thằng cụt tay kia qúa tự cao khi nghĩ trong địa bàn của nó ko ai dám làm bậy. Giây lát trôi qua, đứa con gái ko mảnh vải che thân hét lên, vú vê tưng tưng chạy ra vồ cái áo đáp tít dưới đất che trứơc ngực và dứơi mu. Thằng Thủy như chưa tỉnh mộng
- địt mẹ, mày là thằng nào. Ko biết bố mày là ai àh.
- thằng chó chết, một tay chưa đủ phải ko ?
Nó lạnh lùng nhìn thằng Thủy. Con bồ thằng Thủy đang lén lén chạy ra khỏi phòng, lúc con nho đi qua nó. Cây đao trong tay nó vung lên, cả thân đao đập thẳng vào gáy con nhỏ làm nó vật ra ngất lịm. Thằng Thủy như bừng tỉnh cộng với hình ảnh cây đao trong tay thằng nhóc kia làm nó thêm sợ hãi
- mày…mày là thằng đó. Mày…mày muốn gì…đừng làm ẩu…anh em tao ko tha mày đâu.
- địt mẹ mày còn già mồm àh, bố chém chết mày.
Vừa hét lên nó vừa vung đao lao đến. Thằng Thủy sợ hãi đưa tay lên che đầu.
“phựt” cánh tay bị đao chặt cụt đến sát lách, thằng Thủy gào théth đau đớn, quằn quại trần chuồng từ trên ghế lăn xuống đất. Máu phun tứ tung đỏ ngàu sền sệt, mặt thằng Thủy đỏ ngàu, ở chán những đừơng gân nổi lên dõ mồn một. Nó như chưa hả lại vung đao lên chém xuống
- địt mẹ mày chết đi, anh Hà chờ mày dứơi đó, thằng chó. Địt..địt…địt mẹ mày.
Nó vừa hét vừa chém thẳng tay xuống đầu xuống vai thằng Thủy. Đựơc hơn chục nhát, nó dừng lại. Cây đao ứơt sũng máu nhỏ từng giọt xuống thảm phòng, mặt nó nhìn thằng Thủy bất động như một con chó chết. Nó như hả dạ rồi, mặt nó dính chút máu tươi ươn ứơt. Nó lấy tay quệt đi làm máu loang ra thành vệt trên mặt.
- tao nói rồi, máu phải trả bằng máu.
Nó thì thào lấy áo khoác quấn quanh cây đao ra khỏi phòng…

P11 “tiếp…”
bứơc xuống cầu thang tầng hai, nó có điện thọai. Nó bấm nút nghe mà ko quan tâm là ai gọi
- alô, anh Long ạk. Bọn em tới bến nhưng chỉ có hơn chục thằng. Bọn nó khai là hôm nay thằng đại ca nó mở tiệc ở quán karaôke nào đó tên “Thủy” gì gì đó anh ạk. Anh đang ở đâu thế ?
- ừm, tao đang ở quán đó. Thằng chó đó chết rồi. Mày tới đây đi, 42 Trừơng Chinh. Nếu tao chết nhớ thay tao để ý anh em vợ con anh Hà, cả bà tao với cả… Thế nha mày.
- anh đợi em chút tới liền. Anh mà có việc gì em ko có mặt mũi nào nhìn bà.
- thôi đi, tao đi trứơc.
- dạ em tới liền.
Nó xuống đến nơi cũng là lúc bọn đàn em thằng Thủy đẩy cửa bứơc vào cách chỗ nó đứng tầm mừơi mét. Ba thằng đàn em nó chạy thẳng về phía nó
- anh ko sao chứ, địt mẹ bọn này để ba thằng em thịt chúng nó. Anh ra sau đi.
Thằng Ba lo lắng cho nó thúc giục. Nó nhếc mép cừơi, với anh em nó rất ít khi cừơi. Nó liếc nhìn lũ đàn em thằng Thủy, ứơc chừng cũng hơn ba chục mạng. Ko biết từ lúc nào đao kiếm, tông chợ, thông máu, tuýp sắt đã có đủ trên tay. Nó nhớ tới lão Hà, mắt gừơm gườm, buông áo khoác ra làm cây đao nhuốm máu đông vì lạnh lộ ra. Chỉ thẳng phía bọn đàn em thằng Thủy hét to
- bố chém chết cụ chúng mày.
Nó lao lên, ba thằng đàn em theo sau, toàn cảnh y như trong “ngừơi trong giang hồ 2″ vậy. Bên phía kia một tiếng “chém nó” cũng nổi dậy. Cả lũ lao vào nhau đâm chém. Nó đi trứơc, đao vung lên như mưa, máu cũng thế mà văng tứ tung, nó chém như chưa từng đựơc chém. Đao nó bập vào da thịt ngừơi ngọt lịm. Nó bị chém hai nhát vào lưng và cạnh sừơn nhưng máu nóng làm nó quên đi cảm giác đau đớn. Đầu nó ăn một cú đập làm máu chảy xuống đầy mặt. Lũ đàn em thằng Thủy bị chém lằm la liệt. Máu chảy đầy sảnh cửa ra vào, hơn chục thằng vật ra đất. Có thằng kêu ầm ĩ, có thằng ngất đi lằm im lìm. Lũ đàn em thằng Thủy thấy đồng bọn bị đánh dã man quá liền lùi ra cửa. Mắt nó vẫn gầm gừ, hơi thở mạnh, nó thấy mệt qúa, nó mất nhiều máu. Áo phông và quần nó máu thấm đẫm. Đao nó vẫn chỉ về phía trứơc, tay nó run run. Bọn đàn em thằng Thủy thấy vậy định xông lên đánh tiếp bỗng phía sau nổi lên những tiếng kêu thảm thiết. Giọng thằng Linh”voi”
- chém chết thằng tổ chúng nó đi.
Nó nhếc mép trong khi máu đầy mặt. Nó quay đầu lại, mắt mờ đi. Nó chỉ thấy thằng Tư và thằng Ba lao đến đỡ nó rồi đen ngòm…tiếng xe cấp cứu…tiếng nhỏ, tiếng bà…nó lại gặp bố mẹ, bố nó đưa nó đi chơi, mẹ nó luôn bế nó trong tay…mưa dơi vào mặt nó lạnh buốt…nó tỉnh lại.
Kết thúc cháp “lấy số” nhé, chúc anh em một buổi tối vui vẻ. Thân !

P.12 “rạn nứt”
Nó mở mắt, nhỏ Mi đang hôn lên chán nó. Ngừơi nó đau ê ẩm, đầu nó, thân nó băng kín. Nó cảm giác lưng nó có chỉ khâu đan xít vào thịt, nó thì thào, miệng khô khốc
- anh đang ở đâu đây ?
Mắt nhỏ sáng bừng
- hu..hu, anh tỉnh rồi, hu…hu, em sợ qúa anh ơi..
Nhỏ khóc thút thít bên tai nó, nó nhìn nhỏ âu yếm
- ko chết đâu mà lo, xấu gái àk. Mà anh ko bị bắt àh, anh ko ở bệnh viện sao?
Rồi nhỏ kể cho nó nghe chuỵên thằng Linh tới cứu nó, tất cả đàn em thằng Thủy đều bị chém. Nó ngất đi rồi đc anh em đưa vào một phòng bệnh tư nhân khâu và băng bó. Tất cả anh em đã chia ra lánh nạn, công an đang truy tìm thủ phạm. Nó đựơc về nhà và bất tỉnh đã hai ngày, nhỏ và bà đã khóc hết nứơc mắt. Nó dần hiểu hết mọi chuyện. Bỗng bên ngoài có tiếng mở cửa, tiếng bứơc chân rồi tiếng mở cửa phòng, là thằng Linh”voi”
- ơh anh tỉnh rồi àh, may qúa, lúc anh ngất em cứ tưởng anh chết chắc. Bọn chó đó, nếu ko phải em vội vào xem anh thế nào thì em chém cả nhà chúng nó. Hề, giờ anh tỉnh thì tốt rồi.
- ờh, thế anh em thế nào ? Công an tóm đựơc ai ko ?
- em sắp sếp cho bọn nó một ít lên Hà Nội, Nam Định và cho một số thằng vào miền trong lánh rồi. Bên công an có lão Hải bạn anh Hà lo nên cũng êm dần, may mà có lão ko thì anh em mình bóc lịch sớm.
Nó gật đầu, kêu nhỏ cho nó hớp nứơc rồi nó tiếp
- tạm thời đóng cửa ba tháng rồi tính tiếp. Mày lấy trong hòm sắt kia 100 triệu đưa cho ngừơi nhà bọn đàn em. Bát cơm này tạm thời chưa ăn đựơc. Có gì tao thông báo sau.
- dạ, àh anh Long. Có ngừơi muốn gặp anh đó. Hehe.
Ngòai cửa phòng bứơc vào, hóa ra là nhỏ Phương. Nhỏ Phương tiến tới gần nó nhỏ nhẹ
- anh Long có sao ko ? Em nghe anh Linh nói hết rồi. Cảm ơn anh vì bố em mà làm như vậy.
- ko có gì, anh với anh Hà là tình là nghĩa. Em ko cần cảm ơn.
Nhỏ Phương khẽ mỉm cừơi, nụ cừơi dịu dàng quá. Hình như nhỏ Phương đã thấy Mi. Mặt nhỏ Phương như thay đổi đến lạ
- anh Long àh, em có cái này trả anh.
Nói rồi, nhỏ lấy sau ra cây vải quấn thanh đao của nó. Ừ nhỉ, tí thì nó quên mất cây đao sương máu đó. Đao sáng bừng, những đừơng nét vẫn như ngày nào, làm cho ngừơi ta cảm thấy lạnh sống lưng. Nó mỉm cừơi
- cảm ơn em, đợi anh khỏi sẽ đến thắp hương anh Hà. Có lẽ anh ấy đã phù hộ thằng Long này.
Nhỏ ngồi bên nó, lấy tay vuốt tóc nó nhẹ nhàng chu đáo như ngừơi vợ hiền. Nhỏ Phương tỏ ra khó chịu ra mặt lạnh nhạt chào nó ra về.
….Hai Tháng sau….
Hai tháng nay nó hồi phục rất nhanh, sức khoẻ đã có thể gần đựơc như trứơc. Nó và nhỏ ngày ngày vẫn làm tình nồng nhiệt, nhỏ như ngày càng đẹp ra. Bà nó chăm cháu từng tí một. Anh em và mẹ con nhỏ Phương cũng hay tới thăm nó. Nó sứơng như vua vậy.
Hôm nay là thứ hai, nhỏ ra khỏi nhà từ sớm cho đến trưa mới về. Bà nó hôm nay đi thăm bà bạn tối mới về. Nhỏ vào phòng trong khi nó đang nằm nghỉ, thấy sắc mặt nhỏ có chút gì đó khó hiểu
- em bị sao thế, có chuyện gì àh ? Sáng nay đi đâu thế ?
Nhỏ ôm chầm lấy nó, rúc đầu vào ngực nó hít hà
- anh àh, em đi khám, bác sĩ bảo em có thai rồi.
- có thai áh, là em mang bầu đó hả ?
- ưm, thế anh ko muốn có con àh ? Hay là ko muốn chịu trách nhiệm.
Nhỏ phụng phịu dỗi hờn. Nó lúng túng, ko phải nó ko muốn có con, chỉ là
- ko phải, cả đời này anh chỉ có mỗi em thôi. Anh mừng lắm nhưng hiện tại anh chưa…
Nói đến đây nó thở hắt ra. Nhỏ khẽ buông nó ra, đứng dậy định bứơc đi. Nó kéo tay nhỏ lại vẻ mặt chờ mong sự thông cảm của nhỏ. Nhỏ mặt nặng trĩu, mắt vô hồn lạnh lùng
- em sẽ đi phá thai ngay ngày mai anh ko phải lo.
- anh…chỉ là…muốn…
Ko để cho nó nói hết, nhỏ vùng tay nó ra, đi khỏi phòng với hai dòng nứơc mắt. Nó đau lắm, đứa con là minh chứng của tình yêu nó dành cho nhỏ, là máu mủ của nó. Nó thấy vết chém trên lưng cũng ko đau bằng nỗi đau trong lòng nó…

P.13 “mất em”
Đêm đó nhỏ ngủ phòng bà, nó lằm đây, trong căn phòng ngập khói thuốc. Nó đốt hết hai bao vila cho đến gần sáng nó thiếp đi mỏi mệt. Bên tai nó có tiếng gọi
- Long ơi, Long. Dậy đi Long.
Nó mở mắt, bà nó lay nó thật mạnh. Những ánh nắng chiếu vào phòng sáng bừng làm nó trói mắt
- bà ơi gọi cháu sớm thế. Để cháu ngủ đi bà, đi bà…bà…
- dậy đi 11h rồi, cái Mi nó bỏ đi rồi. Bà thấy lá thư nó để trên bàn, mày mắt sáng đọc đi xem có chuyện gì.
Câu nói của bà như gáo nứơc lạnh buốt làm nó tỉnh táo, nó vùng dậy cầm lá thư đọc ngấu nghiến
” anh Long, em cảm ơn anh vì tất cả những gì anh làm cho em trong thời gian qua. Em hạnh phúc lắm, em có một gia đình, có bà, có anh. Nhưng em biết, cái thai em đang mang sẽ là gánh nặng cho anh nên em quyết bỏ nó đi. Anh đừng buồn và đừng tìm em làm gì, em muốn sống yên tĩnh một thời gian. Anh gửi lời xin lỗi của em đến bà nhé. Yêu anh nhiều lắm.
Mi”
Nó nhìn từng nét chữ của nhỏ mà cũng cảm thấy nhỏ khóc rất nhiều. Lòng nó quặn đau.
Mặc vội quần áo, nó phi xe tới bệnh viện phủ sản, đến nơi hỏi thăm thì nó đựơc biết sáng nay có một cô gái tên Vũ Trà Mi đã đến đây lạo thai nhưng đã đi từ 8h rồi. Mắt nó cay cay, từng gân máu đỏ ngòm trong nhãn cầu. Lòng nó đau đớn qúa, từng cơn từng cơn thấm đến từng bộ phận. Nó lao ra khỏi bệnh viện, hết nhà ga tới bến xe, nó đi như ngừơi điên. Hết chỗ tìm, nó lang thang trên đừơng mong sao có thể thấy bóng dáng nhỏ dù là nhầm lẫn.
10h đêm, gió thổi lạnh buốt con ngừơi, mưa xuân làm nó ướt sũng, nó vẫn lang thang. Dòng ngừơi qua lại trên đừơng thưa thớt dần. 11h, nó mệt mỏi qúa, ngừơi nó run lên vì lạnh, bụng nó đói cồn cào. Nó trở về nhà, lòng nặng trĩu lo âu “em lạnh ko ? em đói ko ? em đang ở đâu vậy ? về với anh đi em…”. Nó cứ thế ngã xuống giừơng mê man. Nó mơ thấy nhỏ, nó ôm nhỏ vào lòng thật chặt, hôn nhỏ ngấu nghiến, nó và nhỏ làm tình thật lâu.
Nó tỉnh dậy sau một ngày mê man, mở mắt ra thì trời đã tối, đèn trong phòng sáng trưng. Nó gựơng dậy, đầu nó đau như búa bổ, có lẽ là bị sốt, nó nghĩ thế. Chiếc khăn trên trán dơi xuống làm nó suy nghĩ “bà àh, hay em quay về rồi ?” nó vội lao ra cửa phòng thì “bốp”…”á..” cánh cửa mở ra va vào đầu nó đau điếng. Bứơc vào là nhỏ Phương, nó thất vọng tràn trề
- áh, em xin lỗi nha. Anh tỉnh rồi hả, ăn cháo nóng đi nè.
- Phương àh, cảm ơn em. Em đến lâu chưa ?
- em đến từ sáng nay, em hỏi bà thì bà kêu anh trong phòng. Bà đi chợ luôn. Em vào phòng thấy anh nằm sốt mê man nên em chăm sóc anh…với cả…àh ko có gì, hjhj.
- cảm ơn em, thế em thay đồ cho anh àh ?
- vâng, em thay, ngừơi đâu….mà…mà nặng như trâu ý.
Nó gựơng cừơi, xen chút xấu hổ. Nhỏ nói tiếp
- em nghe bà nói rồi, anh đừng đau lòng qúa. Hi vọng chị ấy sẽ bình tĩnh và suy nghĩ lại.
Lời nói của nhỏ Phương làm nó thêm buồn hơn. Nó thêm nhớ nhỏ hơn, mấy tháng nay đã quen hơi bén mùi, nặng tình nặng nghiã với nhau. “Đau lắm em biết ko ?” nứơc mắt nó dơi. Nhỏ là tình yêu đầu đời của nó, là ngừơi đầu tiên cho nó cảm giác đc yêu thương chiều chuộng.
Nó tự nhủ trong lòng phải mang em về bên nó dù có thế nào. Nó bất chấp…

P.14 “đụng dân chơi…Hà Nội”
Hai tuần nay nó cứ thế đi tìm em trong vô vọng, ngừơi ta nói “cái khó ló cái khôn”. Nó dần bình tĩnh lại, nó biết chỉ là vô ích khi cứ hi vọng may mắn.
Hôm nay đã ba tháng từ ngày nó báo thằng Linh đóng sòng, nó nghĩ ra rồi. Rút điện thoại gọi thằng Linh. Bên kia đầu dây bắt máy
- a..a..lô, anh..anh Long ạk. Có việc gì ko anh ?
Nó nghe máy từ đầu tới giờ nhửng tiếng phành phạch với những tiếng rên của con gái làm nó cảm thấy khôi hài
- biết tao gọi mà vẫn chơi tiếp àh ?
- ơ…phù. Hì, em vừa đi xa về phải hầu vợ chứ anh. Thế anh nói đi.
- ừm, mai thông báo anh em quay về. Sòng họat động lại, nhớ đi đứng cẩn thận. Anh còn có chuyện cần nhờ.
- dạ anh, anh ko phải nhờ. Nhỏ Phương nói cho em biết hết rồi, bọn đàn em trên Hà Nội đang lần xem bố của chị ấy đang ở đâu. Anh yên tâm, có tin em báo anh ngay.
- cảm ơn mày nhiều, ae tốt.
- ông điên này, ae tốt thì ko cần cảm ơn. Hehe, thôi em cúp đây, vợ em đòi rồi. Khakha.
Nói xong thằng Linh ko tắt máy bỏ ngay xuống giừơng làm nó bên kia nghe dõ tiếng rên con vợ thằng Linh. Nó lắc đầu cừơi trừ cúp máy.
Mấy hôm nay nó coi sòng rất cẩn thận, sau vụ Thủy”cụt” bị thanh tóan, tất cả các tay anh chị giang hồ đất cảng đã biết đến tên Long”lì” với sự tích một mình một đao chém hơn ba chục mạng. Bọn tôm tép cũng ko dám ngó tới địa bàn của nó nữa.
Hôm nay thằng Ba đến gặp nó xin phép nghỉ mấy ngày lên Hà Nội thăm ngừơi yêu. Nó vừa nghe đến Hà Nội thì như có vàng trứơc mặt, mắt sáng bừng
- anh đi với mày, lên xem mặt cái thủ đô nó như thế nào. Trứơc toàn chém giết ban đêm đéo biết mặt cái phố Hà Nội nó như thế nào.
Nó nói thế chứ trong lòng thầm nhủ “đi còn hơn ở nhà mà đợi tin có mà mốc mép”. Thằng Ba thì như mơ, qủa này có anh Long đi thì hết xảy, quậy tung cái Hà Nội lên cũng đựơc.
Hôm sau nó cùng thằng Ba đi xe buýt lên Hà Nội. Hai thằng đi tìm con ngừơi yêu thằng Ba. Con nhỏ này là sinh viên trên Hà Nội, nghe thằng Ba kể thì nhỏ này tên Mai, là gái Hà Nội chính gốc. Vừa gặp nhau thì hai đứa đã đi nhà nghỉ ngay rồi để mặc nó lang thang trên đừơng phố Hà Nội một mình. Nó biết nhỏ ở nơi nào đó trong thành phố này nhưng ông trời trêu ngừơi qúa đáng. Nó cứ thế đi dạo, thỉnh thoảng ghé vào làm chai nứơc bao thuốc rồi lại đi tiếp. Đúng là thủ đô có khác, đâu cũng thấy nhà cao tầng, xe cộ lừơm lựơp, thỉnh thoảng có mấy cô gái Hà Nội nhìn nó cừơi duyên, trai Hải Phòng ko phải ai cũng xấu mà. Nó nhìn lại nhưng sắc mặt lạnh lùng qúa, từ khi nhỏ đi nó như trở lại với con ngừơi cũ. Tim nó thô đi nhiều ko còn nồng cháy nửa yêu như trứơc. Đang đi dọc hồ Gươm thì thằng Ba gọi. Hẹn nó ở một nhà hàng tên Dạ Hương, cái tên nghe đã Hà Nội rồi.
Nó đi xe taxi đến đó, nhà hàng này bên ngoài khá đơn giản mộc mạc nhưng cửa kính làm ngừơi ta phải trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp bên trong.
Bước vào quán, một cô nhân viên phục vụ mặc đầm đỏ cúi đầu chào
- chào anh, anh đi một mình hay đi nhiều ngừơi ạk.
- tôi có hẹn bàn 20.
- àh dạ, bàn 20 mươi bên phải lối đi ạk.
Nó nhìn theo tay của cô nhân viên thì thấy thằng Ba đang vẫy vẫy. Nó cảm ơn rồi đi ngay về phía bàn mình. Ba ngừơi ngồi nói chuyện vui vẻ, nhỏ ngừơi yêu thằng Ba cứ nhìn nó là cừơi để lộ ra cái răng khểnh duyên. Nếu ko phải thằng Ba đang nói chuyện vui thì nó nghĩ nhỏ này xinh gái mà điên.
Bàn nó ngồi đối diện với cửa ra vào, nó cứ nói cừơi cho tới khi nhìn ra ngoài, qua lớp cửa kính trong suốt. Một chiếc xe camry trắng muốt dừng lại, tem xe dán khá nổi trội. Một thanh niên ăn mặc model như mấy thằng diễn viên Hàn Quốc bứơc xuống, nó thấy như một thằng hề nên ko thèm để ý, nhưng khi bên cửa bên kia mở ra, một ngừơi con gái bứơc xuống quay đầu đi vào nhà hàng thì nó sững ngừơi. “là nhỏ, đúng là nhỏ rồi. Ko thể sai đựơc, nhưng mà sao lại…” tim nó như ngừng đập, nó vùng dậy định chạy tới gần thì phía cửa, một đám tầm gần chục cô hồn đầu xanh đầu đỏ vuốt keo hút thuốc lá đi ra phía trứơc chào hỏi thằng kia và nhỏ
- anh Hoàng lâu lắm ko gặp, hehe, dạo này chú khoẻ ko anh ? Chị Mi dạo này xinh ghê. Hehe.
Nó nhìn cả đám chó chết đó mà nóng mắt, nỗi nhớ nhỏ dâng cao nó chạy tới trứơc cả đám nhìn mặt nhỏ gọi
- Mi.
Cả lũ quay lại nhìn nó, nhỏ cũng vậy, mặt nhỏ ngỡ ngàng, còn lũ kia thì mắt như găm dao vào ngừơi nó. Thằng tên Hoàng nhìn nó hất hàm lên tiếng
- em quen thằng nhỏ này àh ? Trông cũng liều phết nhỉ. Hàhà…

P.15 “tiếp”
…cả lũ đựơc đà cừơi ầm lên như lũ vô học. Cả nhà hàng quay ra nhìn đám vô học. Nó vẫn im lặng như chờ đợi nhỏ lên tiếng
- em ko quen anh ta, mình đi quán khác đi anh, mất hứng qúa.
Nhỏ nhìn cả đám vô học rồi nhìn nó mà nhõng nhẽo kêu thằng Hoàng. Nó sững sờ, ai đây ? Ko phải em ? Ko thể nào ? Chẳng lẽ con ngừơi ta thay đổi nhanh như thế sao?. Giờ nó mới nhìn kĩ nhỏ, nhỏ hôm nay mặc chiếc váy trắng dài đến trên nửa đùi làm lộ ra cặp giò trắng hồng thon thả, chân nhỏ đi đôi giày cao gót đen càng làm dáng ngừơi nhỏ thêm mê ngừơi. Nhỏ kéo tay thằng Hoàng đi ra cửa nhà hàng, mở cửa xe đi vào. Trước khi đi thằng Hòang khẽ gật đầu với lũ đầu xanh đỏ kia, nó ko bình tĩnh nữa vùng chạy theo thì bị ba thằng trong đám cô hồn giữ lại ko đi đựơc chỉ có dương mắt lên mà nhìn nhỏ lên xe ôtô nổ máy. Tưởng như đã tìm thấy em thì giờ đây nó phải dương mắt lên nhìn nhỏ đi theo ngừơi ta. Tim nó thắt lại, răng nó cắn chặt vùng vẫy miệng gọi to
- Mi, Mi, anh là Long đây mà. Sao em lại làm như thế, tại sao ?
Ngừơi trong xe ôtô như ko nghe thấy gì cho xe lăn bánh, xe vừa lăn đựơc nửa vòng bánh thì “két” bốn xe máy đầm ba chặn đầu xe ôtô lại. Cả đám cô hồn trong nhà hàng lao ra ngoài chỉ còn hai thằng ở lại giữ nó, “choang, choang” kèm theo câu chửi thề giọng miền Nam “đụ mẹ mày chơi anh tao hả, đụ mẹ mày nè” hoá ra thằng Ba từ lúc thấy nó đi ra nói chuyện với lũ đó thì đã chuẩn bị rồi, cho đến khi thấy nó bị túm chặt thì hai tay hai chai bia lao ra phanh thẳng đầu hai thằng cô hồn đen đủi. Hai thằng vật ra đất ôm đầu kêu thảm thiết, máu cũng có tí chút chảy ra. Nó được thả, phi ra ngòai cửa. Hai đám thanh niên đang gây gổ om sòm lên. Thằng Hòang xuống xe chi thẳng tay vào mặt mấy thằng chặn đầu xe nó
- địt mẹ bọn chó này thích gì đây, bố đập chết cả nhà chúng mày bây giờ.
Mấy thằng cô hồn nghe thế nổi hứng sĩ gái, mấy thằng đầu đỏ đầu vàng chen miệng vào
- đánh chết mẹ bọn nó đi.
- địt mẹ nó động vào anh Hòang thì bố đốt cả nhà chúng mày.
Bên đám thanh niên kia ko nó câu nào nhìn về phía nó đang đi tới chờ đợi, nó đi tới thì một thằng trong đám nói to
- anh Long, ngừơi có ở đây. Anh cho một tiếng bọn em chặt sác chúng nó ra.
Hóa ra là thằng Phi”bò” một trong hai đàn em cưng của thằng Linh. Đúng là anh em, toàn bò với voi to gan như nhau. Cả đám đàn em sau lưng nó cũng chào nó. Lũ cô hồn thấy giọng thằng Phi sặc mùi giang hồ cũng im lặng ko nói gì. Thằng Hoàng thấy thế tiến lên gần mặt nó nói
- địt mẹ, hoá ra là mày àh. Thằng rẻ rách này, tửơng gọi mấy thằng du côn ra thì bố mày sợ àh. Mày động thử xem, ngay ngày mai sác mày nổi trên hồ Gươm thôi hiểu chưa con chó này.
Nó nóng mặt, tay nó nắm chặt. Cả lũ thằmg Phi nghe thằng công tử bột này chửi đại ca mình, máu giang hồ nổi lên, tất cả từ trong áo khóac lôi ra dao kiếm đủ cả
- Thằng chó chửi anh tao áh, chém chết tổ chúng nó cho tao.
Cả đám vung đao lên lao lên chém lũ cô hồn đầu xanh đỏ. Mấy thằng chạy toán loạn còn lại đều bị gục tại chỗ. Bọn thằng Phi túm thằng Hòang lại gần mặt nó, bỗng cửa xe mở tung. Nhỏ xuống xe vội vã, mắt nhỏ sưng mọng đỏ hoe
- đừng…đừng đánh anh ấy. Anh Long, em xin anh thả anh ấy ra đi. Anh ấy là anh em mà. Hu…hu.
Nhỏ ôm mặt khóc, nó lao đến ôm nhỏ vào lòng
- anh xin lỗi, tại anh cả. Giờ tìm đựơc em thì tốt rồi, cái gì anh cũng nghe em mà. Phi, thả anh ta ra đi.
- dạ, chuyện trong nhà em ko tham gia, có gì anh kêu em tiếng. Bọn em đi anh ạk.
Cả lũ lại lên xe giải tán. Nó vẫn ôm nhỏ vào lòng, bế nhỏ lên, nó bắt taxi rồi đi thẳng về Hải Phòng để mặc phía sau thằng anh nhỏ nhìn nó với con mắt thù hận.

P.16 “tiếp”
….nó bế nhỏ lên xe, nhỏ dựa vào lòng nó ôm thật trặt. Nó kêu anh tài xế taxi
- về Hải Phòng.
- dạ.
Xe bắt đầu lăn bánh, nó ôm trặt nhỏ vào lòng. Lòng nó vui lắm, nó hôn lên chán nhỏ chùn chụt. Nhỏ vẫn khóc, nó cũng ko nói gì chỉ nhìn ra ngòai cửa kính. Đường phố Hà Nội vẫn đông như thế, nó móc túi lấy điện thoại gọi cho thằng Linh
- Linh hả, vừa tao gặp thằng Phi. Sao chúng nó ở đây.
- ah dạ, bọn nó là do em kêu đi tìm tin tức bố chị Mi. Thằng Phi vừa gọi điện báo em xong. Nó tìm đựơc thằng anh cuả chị Mi ai ngờ gặp cả anh. Hì, may ghê.
- ờ thế àh, thế thôi tao đang về. Nhà có chuyện gì ko ?
- dạ ko anh ạk, vẫn ổn chỉ là…
- sao ? Là do lần trứơc bị phá. Nhiều khách đã mất niềm tin nên…
- thôi đựơc rồi, đợi tao về rồi tính tiếp.
- dạ.
Nó cúp máy, nhỏ đã thiếp đi từ lúc nào. Nó hỏi anh tài xế
- anh tài, đây là đâu rồi, nhanh nhanh dùm em nha.
- dạ, đây là quốc lộ rồi, còn 5km nữa mới vào HP.
- anh cứ gọi em thôi, em ít tuổi.
- ừh, thế cũng được.
Nó cứ thế nói chuyện tầm phào với anh tài xế cho đến khi một chiếc xe ôtô con vọt lên cắt đầu xe taxi. Anh tài xế phanh gấp, cả ba ngừơi trong xe theo quán tính lu ngừơi về đằng trứơc. Nó một tay ôm nhỏ, một tay bám chặt vào lưng ghế đằng trứơc. Nhỏ tỉnh dậy hốt hoảng nhìn nó
- có chuyện gì thế anh ?
- ko sao đâu, để xem đã.
Anh tài xế thấy hai ngừơi khách ko sao thì yên tâm mở cửa ôtô đi lên đầu xe, hình như là muốn tìm chủ chiếc xe ôtô kia tính sổ. Nó ngồi trong xe nhìn ra đằng trước.
Phía xe ôtô con đằng trước, cửa ôtô mở ra, tất cả có năm ngừơi bứơc xuống và có một ngừơi mà nó nhận ra ngay, là thằng Hoàng. Anh tài xế nói gì đó với bọn nó thì bỗng nhiên bốn thằng đi theo thằng Hoàng xông vào đánh đấm anh tài xế túi bụi nằm lăn ra đất. Nó thấy vậy thì kêu nhỏ ở yên đây để nó ra xem sao, nó thấy có chút cảm tình với anh tài xế này. Nó chạy thẳng về phía bốn thằng đang đánh anh tài xế kia
- địt mẹ chúng mày.
Nó nhảy ngừơi đạp thẳng bụng thằng đội mũ lưỡi trai đen, một đấm nữa ngay mặt thằng bên cạnh. Hai thằng bị đánh bất ngờ ngã lăn ra đất, hai thằng còn lại thấy đồng bọn bị đánh thì điên lên vừa chửi vừa lao vào nó, thằng Hoàng thấy vậy cũng lao vào theo nhưng bị anh tài xế kịp đứng dậy cản lại tặng cho hai qủa đấm vào mặt chóang váng đầu óc. Hai thằng lao tới thì bị nó rút thắt lưng ra đánh, vừa quật vừa tay chân đánh xuống. Hai thằng ngã xuống tiện tay nhặt đựơc gì là đáp về phía nó. Một trong hai thằng vớ đựơc cục gạch to tướng đứng lên lao vào định đập vào đầu nó nhưng ko kịp bị nó giữ tay, nó giằng viên gạch ra thẳng tay đập xuống đầu thằng kia. Thằng đó ôm đầu vật ra đất, hai thằng lúc đầu bị ngã giờ định lao vào tiếp thì bị nó tặng cho một cái đạp, còn một thằng thì ăn tiếp phát gạch thứ hai của nó làm viên gạch chỉ đỏ vỡ tung. Bốn thằng bị đánh nằm yên dứơi đất rên rỉ. Nó bứơc tới trỗ thằng Hoàng đang bị anh tài xế ép vào thân ôtô. Nó túm tóc thằng Hoàng ấn đầu xuống, chân phải nó giữa mặt thằng Hoàng mà lên gối. Sút đến năm sáu phát thì nó bỏ ra, máu mũi, máu mặt bị rách ứa ra vật ra đất vì chóang. Vừa nãy vì nhỏ mà nó ko muốn cho thằng chó này ăn đòn nhưng giờ thì máu giang hồ của nó nổi lên ko kìm chế đựơc. Nó đứng thở chút lấy sức bỗng anh tài xế đẩy nó sang một bên vừa lúc con bài tông chém xuống nghe tiếng cạch va chạm vào vỏ xe ôtô. Nó quay ngừơi lại hóa ra là thằng vừa nảy bị nó đấm vào mặt. Nó túm lấy tay cầm con bài của thằng đó bẻ cong về sau tứơc lấy vũ khí, thẳng tay chém xuống đầu, xuống bả vai thằng đó. Máu thấm ứa ra chảy xuống tai, xuống gáy thằng đó. Một đạp đá văng thằng đó ra xa. Nó nhìn cả đám rồi nhìn sang anh tài xế taxi giờ đây mặt mũi thâm tím, áo quần lấm lem
- anh có sao ko ? Cảm ơn anh cứu em.
- ko có gì, chú cũng đánh ác lắm. Cũng từng đâm chém rồi àh ?
- àh, vì miếng cơm thôi anh.
- ừ, đúng là dân Hải Phòng có khác, ghê thiệt. Thôi, mình về xe xem thế nào.
- dạ.
Nó đi ko quên bồi cho mấy thằng chó chế vài sút thẳng mặt. Nó vào xe thấy nhỏ đang co rút ngừơi, tay bịt chặt tai. Nó khẽ yên lòng khi nhỏ ko thấy nó đánh thằng Hoàng. Nó vào xe ôm lấy nhỏ, nhỏ cũng mở mắt mà lao vào vòng tay nó khóc oà
- hu…ư…anh có sao ko hả ?
- thôi nín đi bà già ơi, anh ko sao, chỉ là mấy thằng trẻ con thôi. Anh tài ơi đi nhanh đi.
Anh tài xế vào xe xoa xoa vết thương, nghe nó nói hiểu ý, nổ máy đi liền về Hải Phòng.

P.17 “về nhà”
Xe taxi về tới đầu ngõ, nó cùng nhỏ xuống xe. Nhìn trứơc nhìn sau ko có ai, nó bế nhỏ lên, nhỏ xấu hổ dãy dụa nhưng trả làm được gì.
Nó bế nhỏ vào nhà, bà đang ngồi trên ghế nhặt rau, nhìn thấy nhỏ, mắt của bà nội sáng lên bất ngờ, đánh dơi cọng rau đang nhặt dở
- Mi hả, Mi về với bà phải ko ? Có phải Mi của bà ko ?
Nhỏ thấy bà, tụt xuống đất lao tới ôm chặt lấy bà nội oà khóc
- bà ơi, là con Mi này bà. Con nhớ bà lắm, con ko xa bà nữa đâu. Hu…hu.
Nó đứng đấy, dở khóc dở cừơi. Lòng nó như tê tái, cái cảm giác sung sướng kèm hối hận xâm chiếm lấy nó. Bà để nhỏ ngồi ghế rồi thì thầm gì đó với nhỏ xong đi vào trong nhà. Nhỏ mỉm cừơi đầy ngụ ý, nó thấy vậy liền đi tới cúi xuống nhẹ nhàng hôn nhỏ. Nhỏ cũng đắm đuối hôn trả mãnh liệt. Cả hai đang lên đến cao trào chuẩn bị động chân động tay thì “đốp…ááá…au ui” nó quay ngoắt lại. Hoá ra là bà nó, tay bà cầm cây roi to như cái thứơc kẻ, nó nhớ như in cái roi này bà chuyên dùng đánh đít nó mỗi khi nó mắc lỗi. Thấy bà đánh ko nhẹ tay nó liền ù té chạy, bà nó vừa đuổi theo vừa vụt nó
- ái ui, bà ơi tha cho cháu đi mà. Cháu có làm gì đâu mà, á á…thôi mà bà.
- đứng lại, cái thằng mất dạy này. Mày làm khổ con bé, mày đứng lại cho bà. Hôm nay bà phải đánh nát đít mày.
- êu, bà nhìn lại đi, cháu mới là cháu bà nha. Bà mà đánh cháu chết là bà ở một mình đấy, hề hề. Mi, em nói giúp anh một tiếng đi, ngồi đó mà cừơi àh. Tối nay biết tay anh.
- áh àh, còn dám dọa con bé. Tối nay bà cho mày ngủ ngoài sân.
Nó chạy vòng quanh bàn uống nứơc, vừa chạy vừa nhìn nhỏ đang cừơi khúc khích, chân nó va cái độp vào thàng ghế. Nó lăn ra ghế xuýt xoa, đau quá đi mất…
Đêm nay nó tắm rửa sạch sẽ, tâm hồn nó thoải mái. Nửa tháng nay nó như mang một qủa tạ trong lòng, giờ đây nó như một con bò tót đựơc thả trên đồng cỏ mênh mông vậy. Nó mặc một chiếc quần ngố màu đen, ngừơi trần để lộ ra hai vết sẹo hơi tía đỏ trên lưng. Nó như một diễn viên điện ảnh đẹp trai làm cho bao cô gái ngất ngây. Nó tự sứơng, bứơc ra khỏi phòng tắm, gió lạnh làm nó co rúm như co sâu lóc cóc chạy vào phòng trông mà cừơi đau cả bụng. Nhỏ đang nằm trên giừơng xem tivi, ngừơi nhỏ mặc một bộ quần áo thu đông màu trắng chấm bi đen. Thấy nó co ro vào phòng nhỏ phì cừơi
- anh yếu thế, trông buồn cừơi qúa đi mất. Hi hi.
Nó nhìn nhỏ rồi tạo dáng ngừơi mẫu nữa làm nhỏ cừơi lắc lẻ. Nó quay lưng lại co tay như vđv thể hình. Bỗng nó thấy nhỏ im bặt, nó quay lại thấy mặt nhỏ đã như sắp khóc, nó vội phi lên giừơng
- ơh hay cái cô này, ngừơi ta đẹp như thế này sao lại khóc vậy. Anh xấu lắm àh ? Hì hì.
Nó vừa cừơi vừa véo má nhỏ, nhỏ ỉu sìu
- anh àh, anh đừng xảy ra chuyện gì nhé, em sợ lắm, nếu anh có chuyện gì thì em biết phải làm sao.
Nó nhìn nhỏ hôn lên môi nhỏ nhẹ nhàng
- ừ, anh sẽ ko sao. Sẽ bên em mãi mãi. Đựơc chưa, hì.
Nhỏ lừơm yêu nó, nó liền chui vào trong chăn ôm nhỏ vào lòng. Nhỏ vờ giận dỗi nằm quay ngừơi lại, nó đựơc thế lấn tới ôm eo nhỏ mà dí sát vào ngừơi nó….
P/s xin lỗi ae, vì có việc nên phải tạm dừng. Mai mình sẽ bù cho ae. Ko kịp biên nên sai sót xin bỏ qua.

P.18
Hai tuần nữa trôi đi trong yên bình, tất cả yên lặng đến lạ thừơng. Ở đất cảng, chuyện này là điềm báo sắp có chuyện chẳng lành trong giới anh chị giang hồ.
Hôm nay, nó như thường lệ thức dậy phi xe đi mua đồ ăn sáng cho bà và nhỏ. Đã sắp vào hè, trời có vẻ ấm hơn hẳn. Nó lựơn qua hàng phở bò mua ba phần về nhà. Bứơc vào quán, nó đến bên nồi nước dùng đang bốc khói ngun ngút, bà chủ quán mập ú nhưng trắng trẻo, hai vú sệ to khủng bố đang cúi xuống tắt cái quạt bếp ngẩng lên nhìn nó
- ah, Long, hôm nay chú ăn như mọi ngày hả ?
- vâng, chị cho em ba phần mang về nha.
- ừh, chú ngồi đợi chị tí, chị đi lấy ít thịt trong tủ lạnh. Hôm nay đông khách qúa.
- rồi chị cứ đi đi, em đợi.
Nó rồi bà chủ vú sệ đứng lên đi vào nhà. Nhìn lâu rồi nó mới quen chứ trước kia mỗi khi bà ta đứng dậy là ngừơi nó run lên kinh hồn. Ngừơi đâu mà tay, bắp tay, ngừơi, mông, bắp chăn, chân, nhìn đâu cũng thấy mỡ với bì. Nó lắc đầu ngán ngẩm nhìn cái mông to như cái thúng vừa đi vừa lắc, nó bỗng nhớ tới nhỏ, đêm qua nó với nhỏ tuy ko làm gì nhưng nó đựơc chiêm ngữơng và ôm chặt tấm thân trần của nhỏ vào lòng mà ngủ. Nó ko phải ko muốn làm tình với nhỏ mà bởi vì đúng lúc cao trào nóng hổi thì nhỏ nói với nó
“- anh àh, mình chỉ thế này thôi nhé. Hôm em đi lạo thai, bác sĩ bảo em là cái đó hẹp nên khi lạo thai bị tổn thương. Ko được quan hệ trong ba tháng.” tiu ngỉu sứơng chân tay thôi vậy. Nó lắc đầu thở dài tìm chỗ ngồi. Khách hôm nay đông thật, hai con bé giúp việc chạy đi chạy lại như ruồi tìm bãi đáp, thỉng thoảng có mấy thằng khách trêu làm hai con bé đỏ ửng cả mặt. Quán này là nơi du côn, giang hồ số má hay tới ăn vì ông chủ quán này là Sơn”xương” từng là một tứơng cứơp đàn anh những năm 1970-71 đất Sài Gòn nên kết giao với dân anh chị đất cảng là chuyện bình thường.
Nó tìm trong góc uống nứơc có một trỗ trống. Nó ngồi đó nhấc chén làm ngụm nứơc chè. “mẹ, sáng ngày ra đứa nào pha trà đặc giữ” nó nhăn mặt nhổ ra đất. Vừa quay lại thì nó nghe đựơc một đoạn hội thoại
- này, mày nghe tin gì chưa ?
Một giọng khàn cất lên, nó chú ý ngay tới là một thằng mũ lưỡi trai đen, bên cổ trái xăm một con nhện gầy tóp. Nó nhìn ngay sang bên cạnh là một thằng mập, mu tay phải đang cầm đũa xăm một chữ Hận to đùng, thằng đó nói
- làm sao.
- dạo này băng thằng Phong”lính” đang tụ tập ngừơi để triệt hết toàn bộ các sòng to ở đây. Nghe đâu, lần này nó có một đàn anh trên Hà Nội đỡ đầu. Tay này có tiền, có quan hệ, đàn em cũng ko ít.
- vãi lồz, có giời thì cũng thế thôi, có lộc chia nhau hửơng ko thì chỉ có tự sờ cổ mình thôi.
- địt mẹ thằng ngu nghe tao nói hết đã. Lần này thằng Phong tuyển rất nhiều ong con, mày phải hiểu, ong con đốt đau mà ko kiêng nể số má hay giang hồ gì cả. Nên dạo này các đàn anh có sòng đã gọi hết đàn em về chuẩn bị rồi.
- địt mẹ, tao thấy ko dễ nuốt đâu.
- cứ chờ mà xem, nếu tao ko lầm. Sòng của Hà”thị” sẽ ăn đạn đầu tiên.
- thằng đó chết rồi mà, giờ nghe đâu là đàn em nó thay nó cầm sòng. Tên Long”lì” thì phải, nghe kể thì chính nó giết Thủy”cụt”.
- mày tin thằng Thủy làm àh, nó chỉ là con chó ăn bám thằng Phong”lính” thôi. Thằng đó chết thay là hết chuyện.
- nghĩa là…
Thằng mập chưa nói hết thì thằng đội mũ lưỡi trai đã vỗ vai nó
- ăn đi, nói ít thôi.
Nghe hai thằng đó chuyện mà nó như có bom trong đầu. “Phong”lính” cứơp sòng sao, còn là thằng chủ mưu giết lão Hà. Dù là đàn anh thì cũng phải có luật. Thằng chó.”
Nó đứng dậy cũng là lúc mụ béo làm song phở cho nó. Đi lứơt qua hai thằng đó, nó nhếch mép cừơi. Rắt xe ra về, trong túi nó có thêm hai cái ví. Nó nhớ lại cái ngày nó chém thằng Thủy bị đàn em nó đuổi giết, lí do đơn giản là nó dám móc trộm ví dân giang hồ.

P.18
Trên đường về, nó cứ suy nghĩ mãi về chuyện mà hai thằng vừa nãy nói trong quán phở. “mẹ con chó này, dùng thằng cụt làm vật thế mạng àh. Định triệt sòng tao sao, thằng bố mày còn đây. Thích chơi tao, tao chơi mày đến cùng”. Rồi nó lại nhớ tới lão Hà, cũng hơn nửa tháng nay ko đến thăm lão, haiz, ko biết hai mẹ con nhỏ Phương thế nào rồi.
Nó về nhà ăn sáng cùng bà và nhỏ. Vừa ăn nó vừa nghĩ lung tung trong đầu, lòng nó nóng như lửa đốt rất khó chịu. ăn đựơc nửa bát, nó bỏ dở đứng dậy vào thay đồ kêu phải đi tới nhà lão Hà. Nhỏ đòi đi cùng nhưng nó ko cho nên mặt ỉu sìu chu mỏ lên hờn dỗi, bà nó thấy vậy kêu nhỏ đi chợ Hàng với bà, thế là nhỏ mặt tươi như hoa, đuổi nó xoành xoạch. Nó lắc đầu cừơi khổ rắt xe đi ra ngoài.
Trên đừơng đi, nó ghé qua hàng cam mua hai cân. Nó lại nhớ tới lão chiến hữu, cam này hai anh em ăn có lẽ đã tính bằng tấn rồi, có những hôm rảnh rỗi lên cơn, hai thằng mua bảy tám cân về bóc ăn thay cơm, hết ăn rồi đem vắt nứơc uống. Ăn đến nỗi ba bốn ngày sau ko dám động đến cam nữa, nghĩ lại mà nó buồn cừơi. Nó nhìn nhỏ bán cam mà lại nhớ tới nhỏ Phương, lâu rồi ko gặp.
Nó phi tới nhà lão Hà, tới đầu ngõ đang định rẽ vào thì nó nhìn thấy nhỏ P. Nhỏ P đang đứng nói nói cười cười với một thằng con trai nào đó lạ hoắc. Thằng này tầm như nó nhưng chắc phải hơn tuổi nhỏ, đầu tóc chuốt keo sành điệu, quần áo khá ăn chơi, cũng khá cao, gần bằng nó. Thằng này đi một con @ trắng mới cứng, tay nhìn từ xa cũng thấy cái lắc tay với ba cái nhẫn bạc to đùng. Thằng đó nói chuyện với nhỏ P đâu được 2′ nữa thì lên xe đi về, gần tới đầu ngõ nơi nó đứng thì thằng đó có điện thoại. Lúc đi ra đến đầu ngõ thì nó nhìn lướt qua, cũng khá đẹp trai nhưng là cái mã công tử. Điều quan trọng là câu nói chuyện của thằng đó làm nó giật mình
-…anh Phong ạk, em làm xong rồi. Mai em đưa nó qua…
Tiếng xe ga rú lên làm nó ko nghe thấy gì nữa. Nó chợt suy nghĩ mung lung ” anh Phong ? Nó…” nó chợt nhìn về phía cửa nhà lão Hà mà như có điện. “chẳng lẽ thằng đó tìm nhỏ P…địt…có chuyện rồi”. Nghĩ rồi nó phi xe thẳng vào trong ngõ.
Dựng xe, nó cầm túi cam, mở cổng tự đi vào. Vào nhà, trên ban thờ lão Hà hương còn nghi ngút khói, trên ghế salon có một chiếc áo khoác màu đỏ chắc là của nhỏ P, phòng khách ko có ai. Nhỏ P thì trong nhà trong khi nghe thấy tiếng mở cổng tưởng mẹ về thì chạy ra, vừa nhìn thấy nó nhỏ sững sờ
- anh…anh Long ?
Nó nhìn nhỏ cừơi mỉm
- ừm, trông nhà thế đấy, trộm vào nhà rồi ko biết.
Nhỏ hơi mất tự nhiên lúng túng thì nó cũng phát hiện ra. Hôm nay ko biết vì nóng qúa hay nhà kín gió mà nhỏ mặc nguyên bộ đồ ngủ áo hai dây quần đùi màu đỏ tía làm lộ nứơc da trắng mịn của nhỏ, cái quan trọng là nhỏ ko mặc áo lót. Hai bầu vú nhỏ đang tuổi trăng rằm vun cao, hai núm con tí nhô ra khêu gợi vô cùng. Nó cũng bần thần dần lấy lại ý thức, nó đưa túi cam về phía nhỏ P tiện tay đưa luôn chiếc áo khoác trên ghế
- sao thế ? ko hoan nghêng àh ?
- ko phải thế mà là…
- thôi, cầm cam vào sắp lên đĩa cho anh, anh muốn thắp hương cho bố em.
Nhỏ lúng túng mặc áo vào rồi cầm túi cam lạch bạch đi vào trong. Nó nhìn lên ban thờ, nhìn di ảnh lão Hà mà châm điếu thuốc, đầu nghĩ mung lung…


Nguồn: wWw.doctruyenvl.com
  

Truyện cùng chuyên mục:

Danh mục Truyện



Truyện Sex

Truyện Dâm


Truyện loạn luân

Truyện sex hay

Truyện sex học sinh